Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 16: Quả nhiên là con trai anh

04/03/2025 14:32

Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Lục Đình Kiêu bỏ điện thoại xuống, dịu dàng nói: "Làm cô tỉnh à?"

Ninh Tịch nhìn người đàn ông trước mắt, con ngươi trợn ngược lên như cái chuông đồng.

Lục Đình Kiêu vẫn chưa mặc áo vào, vừa đẩy cửa vào đã thấy toàn thịt là thịt, lực đả kích quá lớn.

Cô đưa tay sờ sờ mũi, còn may, không bị nhỏ giọt nào.

Lục Đình Kiêu như thể không thấy vẻ mặt bất thường của cô, anh thản nhiên lấy áo sơ mi trên ghế sofa lên mặc vào, vừa cài cúc vừa nói: "Công ty có chuyện gấp, tôi phải đi rồi, phiền cô gọi Tiểu Bảo dậy giúp tôi.”

"À, được!" Ninh Tịch gật đầu, cô vội chạy đi gọi Tiểu Bảo.

Kết quả chẳng cần cô phải gọi, vừa ngoảnh lại cô đã thấy một chú pikachu đáng yêu không tả nổi đang đứng trước cửa phòng ngủ, cậu bé nhìn chằm chằm ba Lục của mình không chớp mắt, trông có vẻ không vui.

"Tiểu Bảo, thay quần áo đi." Lục Đình Kiêu mặc áo khoác vào, sau đó ra lệnh cho con trai.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng ngủ đóng lại.

Lục Đình Kiêu: "..............."

Ninh Tịch: "............."

Nạnh nùng gh/ê ~~~

Lục Đình Kiêu đi tới vặn cửa, nhưng cửa đã bị khóa ở trong, anh liền nhìn Ninh Tịch: "Có chìa khóa không?"

Ninh Tịch lúng túng lắc đầu: "Thật ra thì có, nhưng chìa khóa cũng ở trong phòng mất rồi!"

Lục Đình Kiêu nhéo nhéo mi tâm, giọng điệu lạnh lùng: "Lục Kình Vũ, ba cho con ba phút, nếu con còn không chịu ra thì sau này đừng nghĩ tới chuyện tới đây nữa."

Ba phút trôi qua, bên trong vẫn yên tĩnh không một tiếng động.

"Lục Kình Vũ, đi ra! Nếu để ba phải vào lôi con ra, ba sẽ không nói chuyện tử tế với con nữa đâu."

Vẫn không có động tĩnh gì ~

Có chiếc bánh bao nhỏ nào đó không hề nể mặt bánh bao lớn nhà mình nữa rồi~

Ninh Tịch đứng bên cạnh muốn cười lại không dám cười: "Lát nữa tôi mới phải đi làm, nếu không cứ để Tiểu Bảo chơi ở đây thêm một lúc nữa cũng không sao đâu.”

Sắc mặt Lục Đình Kiêu rất khó coi, anh lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi điện.

Ninh Tịch lén liếc qua, phát hiện ra anh đang gọi cho bác sĩ tâm lý, cô nhất thời ch*t lặng, chuyện nhỏ thế này mà cũng phải gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lí sao, có phải làm hơi lớn chuyện rồi không?

Ninh Tịch ho hẹ một tiếng, đề nghị: "Hay để tôi thử xem?"

Lục Đình Kiêu chần chừ một hồi rồi gật đầu.

Ninh Tịch đứng dán vào cửa, cô cố gắng dịu dàng nói: “Tiểu Bảo, lát nữa cô còn phải đi làm, không thể chăm sóc con được, hay con về nhà với ba trước, được không?”

Bên trong vẫn không có phản ứng gì.

"Thế này đi, chúng ta trao đổi số điện thoại với nhau để lúc nào cũng có thể liên lạc được đi? Còn có thể video call nữa!"

Bên trong truyền ra tiếng bước chân trù trừ.

"Cô sắp bị muộn mất rồi, muộn là sếp sẽ m/ắng cô mất, sếp cô dữ lắm, cô thật đáng thương quá mà hu hu hu hu......”

"Cạch" một tiếng, cửa mở ra.

Đôi mắt đã hiện lên vẻ sẵn sàng chiến đấu lâu dài của Lục Đình Kiêu thoáng lướt qua một tia kinh ngạc, sau đó anh lại nhìn cô gái bên cạnh với ánh mắt phức tạp..

Không ngờ cô nói có ba câu liền có thể dỗ Tiểu Bảo ngoan ngoãn ra ngoài.

Nếu biết có lần Tiểu Bảo cũng tự nh/ốt mình trên sân thượng như vậy, cả nhà bọn họ và người giúp việc, bác sĩ tâm lí, thậm chí cuối cùng phải mời cả chuyên gia đàm phán tới nói g/ãy lưỡi cả buổi trưa cũng không tác dụng gì, cuối cùng đành phải phá cửa, sau đó cả tháng trời bạn nhỏ kia không thèm để ý tới họ nữa, thì cô sẽ nghĩ gì nhỉ.

Tất nhiên Ninh Tịch không biết những chuyện này, cô chỉ cảm thấy đứa trẻ này thật sự rất ngoan, bánh bao nhỏ không nỡ để cô bị ăn m/ắng, cô bế cậu nhóc lên khen: "Tiểu Bảo ngoan thật đấy, cảm ơn cục cưng nhé!"

Bánh bao nhỏ được khen nên tâm tình cũng tốt hơn một chút, cậu nhóc lẳng lặng đưa cho cô một mảnh giấy, trên giấy có viết một dãy số.

Ninh Tịch cầm mảnh giấy: "Í, đây là sống điện thoại của con à? Được rồi, để cô lưu lại, khi nào cô hết bận nhất định sẽ gọi cho con nhé!"

Lục Đình Kiêu thấy kì lạ, Tiểu Bảo không có điện thoại thì lấy đâu ra số?

Mượn ưu thế cao lớn của mình, anh liếc nhìn một cái thì phát hiện là số điện thoại của anh.

Được lắm, quả nhiên là con trai ruột!

...............

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
3 Xe Buýt Số 0 Chương 15
8 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuốn Băng Sau Khi Chia Tay

Chương 5
Tôi chia tay bạn trai vào đúng năm anh ấy nghèo khó nhất. Một năm sau, anh ấy thành công rực rỡ, cưới một bông hoa nhỏ xinh đẹp và hoạt bát hơn tôi - Tiêu Việt. Trên chương trình truyền hình, MC hỏi anh ấy: "Ở tuổi còn trẻ đã giành trọn bộ sưu tập giải thưởng, anh có điều gì tiếc nuối không?" Bùi Tứ ôm eo Tiêu Việt, đáp: "Tôi chỉ muốn biết sau khi chia tay tôi, cô ấy sống thế nào?" MC ngập ngừng: "Cô ấy... sống không tốt lắm." Nụ cười mãn nguyện nở trên môi Bùi Tứ: "Thế thì tôi yên tâm rồi." "Nhưng trước khi qua đời, cô Tần có để lại một cuộn băng ghi hình." Nụ cười của Bùi Tứ đóng băng. Cuộn băng ấy ghi lại từng ngày từng đêm tôi sống trong bệnh tật từ khi rời xa anh cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng.
Hiện đại
Ngược luyến tàn tâm
Tình cảm
1
Thanh Ninh Chương 7