Giá Treo Cổ Của Số Phận

Chương 9.

20/03/2026 16:02

Hóa ra, Lưu Man Man bị bọn chúng làm nh/ục mà không dám phản kháng hay báo cảnh sát, không phải vì những đoạn video t/ởm lợm kia. Lý do lớn nhất, là vì em gái Lưu Thúy Thúy của cô ấy mắc bệ/nh hiểm nghèo, mỗi tháng cần một khoản viện phí khổng lồ. Thế nên cô ấy không thể đ/á/nh mất công việc lương cao này.

Nhưng đồng thời, Lưu Man Man cũng không thể chấp nhận những gì mình đã trải qua, tinh thần cô ấy bị giày vò từng giây từng phút. Bố mẹ đều đã qu/a đ/ời, cô ấy chỉ có một đứa em gái bệ/nh tật không chịu nổi đả kích. Lưu Man Man thương tích đầy mình nhưng lại chẳng có lấy một bờ vai để tựa vào hay bầu bạn.

Sợ em gái lo lắng, cô ấy không hề nói nửa lời về chuyện này. Thay vào đó, cô ấy chọn cách về quê, lặng lẽ tự kết liễu cuộc đời mình.

Lưu Thúy Thúy đ/au đớn tột cùng nhưng lại không hiểu tại sao người chị luôn lạc quan vui vẻ của mình lại chọn cách từ bỏ mạng sống. Còn cơ thể suy nhược lại không cho phép em đi điều tra nguyên nhân cái ch*t của chị. Cứ thế, em hoàn toàn bị bịt mắt, cho đến ngày nhận được cuộc gọi của tôi.

Sau khi gọi điện cho Lưu Thúy Thúy, tôi lại gọi điện cho các nữ đồng nghiệp khác trong phòng. Bởi vì tôi đã phát hiện ra một bí mật nhắm vào tất cả các nhân viên nữ trong điện thoại của Vương Thanh Thu.

Vương Thanh Thu thân là chủ nhiệm, đồng thời cũng là người phỏng vấn nhân viên mới. Trong điện thoại của gã, lưu giữ một thứ gọi là “Kế hoạch Hậu cung”.

Trong bản kế hoạch đó, gã cho rằng tất cả những đứa trẻ xuất thân từ nông thôn ít nhiều đều mang trong mình mặc cảm tự ti. Ở chốn công sở, những người này thường sẵn sàng chịu thiệt thòi để tránh xung đột với người khác. Vương Thanh Thu cho rằng những nhân viên như vậy, nhất là nhân viên nữ, cực kỳ dễ kiểm soát.

Thế nên khi phỏng vấn, gã đã có chọn lọc, cố ý nhắm vào những cô gái có ngoại hình ưa nhìn nhưng lại xuất thân từ nông thôn, không gia cảnh, không chống lưng. Tôi và Lưu Man Man, chính là những “kẻ may mắn” được gã chọn ra.

Giữa một rừng ứng viên, hai đứa vốn không quá nổi trội như chúng tôi lại trúng tuyển, thuận lợi vào làm. Hai đứa hỉ hả tự mãn, đâu biết rằng mình đã bước chân vào một vũng bùn lầy, càng lúc càng lún sâu.

Vì tiếc nuối công việc có đãi ngộ tốt, chúng tôi liên tục bị chèn ép, đối mặt với những yêu cầu và nhiệm vụ vô lý nhưng không dám lên tiếng nghi ngờ hay phản kháng. Ngày qua ngày, Vương Thanh Thu từng bước thử thách sự phục tùng của chúng tôi.

Đợi đến khi cảm thấy đã hòm hòm, gã sẽ mượn cớ liên hoan để làm nh/ục chúng tôi. Sau đó dùng video và những mối qu/an h/ệ trong ngành để đe dọa, ép chúng tôi trở thành “hậu cung” của gã.

Phát hiện ra bí mật t/ởm lợm này, tôi lập tức gọi điện báo cho tất cả các cô gái trong phòng. Muốn thuyết phục một người, trước tiên phải dùng chính lợi ích và tổn thất của người đó để lay động họ.

Chẳng ai muốn làm việc dưới trướng một tên súc vật như thế. Nhưng họ cũng không muốn nghỉ việc, đ/á/nh mất miếng cơm manh áo.

Thế nên khi tôi nói ra kế hoạch diệt trừ đám s/úc si/nh đó, tất cả mọi người đều đồng ý. Không cần vi phạm pháp luật mà vẫn có thể trừ bạo an dân, cớ sao lại không làm?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm