Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1622: Ngầu đến mức tim cô đập thình thịch

04/03/2025 14:35

Anh ta vò vò mái tóc rồi há miệng mấp máy dường như muốn nói gì đó nhưng nửa ngày vẫn không thốt lên nổi, không biết qua bao lâu, cuối cũng bật ra được một thành ngữ bằng tiếng trung: "Anh… anh… anh… biển thủ công quỹ!!!"

Ninh Tịch: "…" Tiếng Trung đã dốt thì đừng có chơi chữ có được không?

Nói đi nói lại, cô thật không thể không cảm thán một câu, kĩ năng "loại bỏ tình địch" của bảo bối nhà cô đúng là càng lúc càng thuần thục! Ngầu đến mức tim cô đ/ập thình thịch!

Ninh Tịch ho khẽ một tiếng, chỉnh lại lời của đối phương: "Là "lưỡng tình tương duyệt"*, tôi đã nói với anh rồi còn gì, tôi đã có người yêu rồi."

*Lưỡng tình tương duyệt: hai người có ý với nhau mà đi đến với nhau.

Orlando nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu, vẻ mặt như thể nhân sinh quan của anh ta đã hoàn toàn sụp đổ: "Điều này là không thể! Làm gì có cô gái nào lại thích một tảng băng thế này đâu! Tôi còn đẹp trai hơn anh ta, còn quyến rũ hơn anh ta, còn biết ăn nói hơn anh ta, còn đáng yêu hơn anh ta, còn nhiệt tình hơn anh ta... Tịch, có phải em bị anh ta ép không? Bởi vì anh ta là ông chủ của em?"

Ninh Tịch: "Tôi là người tỏ tình, muốn anh ấy làm bạn trai tôi."

Nghe cô gái nhỏ nói những lời đó để che chở anh, vẻ mặt của Lục Đình Kiêu trở nên dịu dàng vô cùng.

Orlando lảo đảo ôm trái tim chồng chất vết thương, nhưng vẫn không chịu từ bỏ không biết đột nhiên nghĩ ra cái gì mà kích động gào lên: "Anh ta… anh ta có một đứa con trai! Anh ta ngay đến con trai cũng có! Anh ta đã sớm không còn thuần khiết nữa rồi!"

Không thuần khiết……

Ninh Tịch nghe mà bất lực, anh ta nói như thể mình thuần khiến lắm ý, quen bao nhiêu bạn gái thế rồi còn gì…

"Tiền bối, người yêu nhau sẽ không để ý đến những điều đó đâu."

"Làm sao có thể như thế được…" Orlando ngồi xổm trong góc, trên đầu phủ đầy mây đen: "Đây không phải là sự thật… tôi không tin… tôi sẽ không bỏ cuộc đâu…"

Sau cùng, tất cả mọi người trong đoàn làm phim bao gồm cả Orlando đều bị Trình Phong mời về để phối hợp điều tra sự việc lần này, thoáng cái trong phòng chỉ còn lại Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.

Ninh Tịch bắt đầu "vuốt lông" cho ai đó: "Đình Kiêu, em thực sự không sao mà… một giây trước khi Orlando b/ắn em đã kịp phát hiện khẩu sú/ng đó hình như là thật… cho nên đã kịp tránh khỏi chỗ hiểm… viên đạn chỉ sượt qua mà thôi, nhìn trông thì đ/áng s/ợ thật nhưng chỉ bị thương ngoài da thôi, sẽ lành nhanh thôi mà…"

Lục Đình Kiêu trầm mặc không nói gì, vẻ mặt vẫn cứ khó coi như cũ.

Nhỡ đâu cô không tránh kịp thì sao? Viên đạn đó sẽ b/ắn trúng tim cô!

Ngay đến nghĩ anh cũng không dám nghĩ đến khả năng này.

"Xem ra có người muốn dồn em vào chỗ ch*t đây mà…"

Chỉ là… đối tượng tình nghi quá nhiều… trong khoảng thời gian ngắn thật sự là không có manh mối gì…

Ninh Tịch cau mày hồi tưởng lại biểu hiện của Orlando từ đầu đến cuối: "Trong khoảng thời gian này theo như những gì em tiếp xúc và biết được về Orlando, anh ta chắc hẳn là không biết gì. Còn về khẩu sú/ng đó, nó luôn bên cạnh em hôm qua chưa từng qua tay người khác mới phải, quả thực là quá kì lạ…"

"Đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi cho khỏe, những chuyện này cứ để anh lo."

"Ừm." Ninh Tịch ngoan ngoãn gật đầu.

"Về nhà." Lục Đình Kiêu cứ thế bế bổng cô lên, mặc dù ngữ điệu của anh cứng đơ đơ nhưng động tác của anh lại vô cùng dịu dàng.

Ninh Tịch nghe thế liền vội hỏi lại: "Hả? Nhưng mà cảnh cuối cùng của em thì làm thế nào…"

Suýt mất mạng đến nơi mà vẫn còn nghĩ đến cái này?

Mặt Lục Đình Kiêu lạnh như tiền đáp: "Kỹ xảo."

Thấy biểu cảm đ/áng s/ợ của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch liền im bặt không dám hỏi thêm nữa, cô nghĩ nghĩ, mãi cho đến giây phút cuối cùng cô vẫn đang trong trạng thái diễn, chỉ có phần viên đạn găm thẳng vào tim rồi rơi xuống vực là dùng kỹ xảo thôi, thế nên mới yên tâm…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14
12 Mộc Thi Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm