“Ừ?”
“Đẹp…”
Quá gần.
Tôi sợ anh nghe được tiếng tim hỗn lo/ạn.
Anh nắm tay tôi, đặt lên eo mình.
Đầu ngón tay tôi run, cứng đờ không dám động.
“Vậy…”
“Tôi như thế này.”
“Cậu thích không?”
Tôi lập tức ngẩng lên nhìn anh.
Đôi mắt sau tóc mái bình tĩnh nhìn tôi.
“Nếu tôi là con gái…”
“Thì được à?”
Cổ họng tôi lập tức chua xót.
Nuốt cũng không trôi.
Ngược lại còn chua cả vào tim.
đ/au đến khó chịu.
Tôi đỏ mắt, gi/ật phăng bộ tóc giả của anh.
Thừa lúc anh sững người, nhón chân chạm lên đôi môi mềm.
“Cậu không cần biến thành thế này.”
Nghiêm Úc giơ tay ôm eo tôi, rũ mắt nhìn xuống.
Mím môi không nói.
Tôi nhìn màu môi anh đậm hơn.
Đỏ cả tai, cúi đầu ôm ch/ặt.
“Tôi thích cậu, Nghiêm Úc.”
“Đừng làm thế.”
“Đừng làm thế khiến tôi đ/au lòng.”
Cánh tay Nghiêm Úc dần siết ch/ặt.
Tôi bị kéo đến mức phải nhón chân.
Anh cúi đầu nhìn, đôi mắt sáng đến quá mức.
“Thật sao?”
Tôi trừng anh một cái.
Cố nhịn mặt nóng, ngẩng lên hôn nhẹ môi lần nữa.
“Đừng nói nhảm.”
Nghiêm Úc cong mắt cười.
Không nói nhảm nữa.
Cúi người đặt xuống một nụ hôn dài và sâu.
Cũng chẳng cho tôi bất kỳ đường lui nào.
“Ưm…”
Hơi thở tôi dần khó khăn.
Bàn tay vốn định đẩy vai anh lại siết ch/ặt lớp vải trước ngựk.
Sau đó bị anh nắm lấy.
Từng chút từng chút luồn vào giữa những ngón tay.
Cho đến khi mười ngón đan ch/ặt, khít khao không khe hở.
Không còn chỗ trốn.
---
“Anh em tốt!”
“Không có cậu tôi biết sống sao đây!”
“Ai hiểu được cảm giác c/ứu rỗi khi online nhìn thấy rank đã lên Gold chứ?”
Ở đầu điện thoại, bạn nối khố giả vờ khóc hai tiếng rồi tiếp tục:
“Để báo đáp.”
“Vì hạnh phúc của cậu.”
“Tôi gửi WeChat cậu cho một em gái ngọt ngào rồi.”
“Tôi: Gửi cho ai?”
Tôi đi tới sân bóng, nhìn một vòng.
Không thấy bóng dáng quen thuộc.
“Là một cô bé từng chơi cùng cậu.”
“Còn viết hẳn một đoạn dài cho cậu, muốn thêm WeChat.”
“Tôi gửi rồi.”
“Sau này tìm người khác kéo rank cho cậu.”
“Chặn đây.”
Nói xong, mặc kệ bên kia gào lo/ạn, tôi cúp máy.
Lúc vào WeChat định kéo người kia vào danh sách đen, vừa hay thấy có lời mời kết bạn mới.
“Anh ơi.”
“Là em.”
Quả nhiên là nam sinh bật phần mềm đổi giọng chiều nay.
Đang chuẩn bị từ chối thì tôi liếc thấy WeChat ID:
“xieting991121.”
Tôi chớp mắt.
Có chút không dám tin.
Mở danh thiếp WeChat của Tạ Đình mà bạn tôi từng gửi từ rất lâu trước.
ID giống hệt.
Làm mới một lần.
Ngay cả ảnh đại diện cũng giống.
Tôi lắc đầu cười.
Không tin mình may mắn đến vậy.
Tôi thầm thích Tạ Đình.
Nhưng cũng từng tận mắt thấy cậu ấy h/oảng s/ợ từ chối một nam sinh tỏ tình.
Vì thế tôi tham gia những hoạt động có cậu.
Làm quen người trong khoa cậu.
Chỉ để có thể tự nhiên, hợp lý khiến cậu biết đến tôi.
Ngay cả danh thiếp WeChat đã xin được, tôi cũng vẫn giấu đó, chờ một cơ hội thích hợp.
Không ngờ…
“Tạ Đình.”
Tôi theo bản năng run lên.
Ngẩng đầu khỏi khung chat của Tạ Đình.
Cuối cùng cũng như ý nguyện nhìn thấy người đã chiếm hết mọi tâm tư của mình.
đá/nh bóng xong trở về, tim tôi vẫn đ/ập rất nhanh.
Trước mắt toàn là gương mặt Tạ Đình cười với tôi.
Đôi mắt trừng tôi.
Đôi môi đỏ được nước làm ướt khi uống.
Cùng chiếc cổ trắng ngần ngửa lên.
Tôi tắm nước lạnh xong đi ra, nhìn thấy tin nhắn mới Tạ Đình gửi vẫn thấy như đang mơ.
“Tạ Đình: Anh ơi.”
“Tạ Đình: Chơi game không?”
“Tạ Đình: Dẫn em với được không?”
Tôi vội trả lời Tạ Đình.
Tiện tay kéo bạn nối khố ra khỏi danh sách đen.
“Nghiêm Úc: Acc phụ của cậu, tôi giúp lên Diamond.”
“Bạn nối khố:?”
“Nghiêm Úc: Chỉ có một yêu cầu.”
“Nghiêm Úc: Gần đây đừng đăng nhập.”
“Bạn nối khố: Không vấn đề, nghĩa phụ!”
Tạ Đình đáng yêu quá.
Chơi game cứ gọi “anh ơi” rồi đi theo sau tôi.
Lúc bị đối phương b/ắn, vì hoảng quá mà hét, ngay cả phần mềm đổi giọng cũng không che được giọng thật.
Tôi không nhịn được cười.
Lại bị cậu ấy lên án là có phải thấy cậu chơi gà không.
Tạ Đình ấm ức quá.
Khiến tôi thích đến mức chẳng biết phải làm sao.
“Anh ơi, giọng anh hay quá.”
Tôi nhớ ánh mắt né tránh của cậu ấy sau trận bóng.
“Cũng có người từng nói vậy.”
“Nhưng hình như cậu ấy không thích tôi.”
Giọng Tạ Đình ngoan ngoãn lại hưng phấn.
“Em thích anh nhất luôn!”
Tôi chậm rãi che mắt.
Nuốt nhịp tim đã nhảy lên tận cổ.
“Được.”
“Vậy cậu phải luôn thích tôi.”
Tôi chưa từng nghĩ mình là người may mắn.
Ngày gặp Tạ Đình trước cửa quán net, tôi chỉ cảm thấy mình có tài đức gì mà lại được thế này.
Cơ hội tự đưa tới trước mặt.
Tôi tuyệt đối không thể bỏ qua nữa.
Tạ Đình vừa lên Bronze.
Thế là tôi cũng nói rank mình là Bronze.
Nhìn cậu ấy vui vẻ ngẩng đầu, tôi mím môi ép nụ cười vô thức xuống.
Sau đó tìm bạn nối khố mượn acc.
Căn bản không kịp xem nó đang gửi gì.
Nói gì tôi cũng đồng ý hết.
Lấy được acc Bronze, ngồi cạnh Tạ Đình.
Thậm chí chẳng cần quay đầu.
Chỉ dùng khóe mắt cũng thấy được cậu ấy.
Còn có thể hạnh phúc hơn thế này sao?
Thắng một残局, Tạ Đình vì quá hưng phấn gọi tôi “anh ơi”.
Khoảnh khắc ấy, ngay cả hô hấp của tôi cũng ngừng.
Cậu ấy gọi xong mới phản ứng, mở to mắt rồi trốn vào nhà vệ sinh.
Tôi biết lúc đó mình nên giả vờ chẳng có chuyện gì.
Để cậu khỏi x/ấu hổ.
Nhưng tôi vẫn đi theo.
Nghe cậu tự lẩm bẩm một mình.
Khiến người ta chẳng nhịn được muốn trêu.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng, còn trừng tôi.
Thật sự cực kỳ đáng yêu.
đá/nh đến tối, Tạ Đình nhanh chóng buồn ngủ.
Thân người cao g/ầy nằm trên ghế gaming trông hơi tội.
Tôi nhìn cậu ấy gần như chẳng nỡ chớp mắt.
Tạ Đình tê chân khó chịu.
Nửa tỉnh nửa mê hừ hừ.
Tôi chậm rãi xoa cẳng chân cho cậu ấy.
Nhìn cậu ngủ yên trở lại.
Tôi biết Tống Hành trên sofa vẫn nhìn mình.
Tôi chỉnh lại ống quần cho Tạ Đình, ngẩng lên đối diện ánh mắt Tống Hành.
Cậu ta chẳng biểu cảm.
Làm động tác “tôi đang nhìn cậu”.
Sau đó còn chọc trúng mắt mình.
Tôi: “…”
Người yêu cậu ta bật cười, che mắt Tống Hành rồi nhẹ giọng dỗ.
Tôi thu ánh mắt.
Nhìn Tạ Đình thêm mấy giây.
Sau đó ngả lên ghế nhìn trần nhà, thở ra một hơi.
Cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau trở về, tôi hỏi cậu ấy muốn ăn gì.
Sau đó m/ua bún gạo mang tới.
Trước khi gặp, trong lòng tôi thấp thỏm bất an.
Nếu Tạ Đình nhận ra tôi chính là bạn game thì sẽ thế nào?
Tôi đứng trước cửa ký túc cậu.
Hít sâu.
Gõ cửa.
Cậu ấy thấy tôi thì nghi ngờ nhìn sang.
Thấy bún gạo, lại nghiêng đầu.
À.
Hóa ra vẫn chưa phát hiện.
Cậu ấy cảm ơn xong, mặt đầy nghiêm túc.
“Nghiêm Úc.”
“Tôi…”
Tôi không hiểu sao lập tức căng thẳng.
Sợ làm gián đoạn suy nghĩ của cậu ấy, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.
Tạ Đình nhón chân tới gần.
Vỗ vai tôi.
Mặt đầy tán thành.
“Tôi quyết định rồi.”
“Từ nay cậu chính là anh em tốt của tôi!”
Tôi: “…”
Mấy ngày tiếp theo thời tiết oi bức đến khó chịu.
Sân bóng chẳng có mấy người.
Tạ Đình cũng không tới nữa.
Nhưng ngày nào online cũng gọi tôi chơi game.
Cậu chơi game rất biết cung cấp giá trị cảm xúc.
Ngay cả với đồng đội random cũng nói chuyện vui vẻ.
Tôi không phải ngoại lệ.
Chỉ là đá/nh tốt, may mắn, được cậu chọn trúng.
Nếu người cậu thêm không phải tôi…
Cậu vẫn sẽ gọi người khác là “anh”.
Khen người khác giỏi.
Nói thích người ta.
Rõ ràng biết mình không có tư cách nghĩ vậy.
Nhưng lòng tham xưa nay chẳng quan tâm lý trí.
Tôi sốt ruột.
Dùng thân phận bạn game tỏ tình.
Tạ Đình nói không thích tôi.
Sau đó không trả lời nữa.
Rõ ràng biết sẽ là kết quả này.
Sao vẫn còn ôm may mắn?
Ngây thơ mong cậu nghe ra giọng tôi.
Hoặc nảy sinh tình cảm với một người xa lạ.
Tôi quá sốt ruột muốn đ/ộc chiếm toàn bộ ánh mắt cậu.
Nhìn lời từ chối của Tạ Đình, đầu óc lập tức tỉnh táo.
Không thể để cậu biết đó là tôi.
Sẽ dọa cậu.
“Bạn chưa phải bạn bè của đối phương.”
Nhìn dấu chấm than đỏ tươi, tôi nhắm mắt, không nhịn được thở dài.
Tôi tìm Tống Hành trong group.
“Nghiêm Úc: Th/uốc của Tạ Đình tôi đưa người yêu cậu rồi. Ngày hai lần, bôi xong không được dính nước.”
“Tống Hành: Nhận.”
“Nghiêm Úc: Tạ Đình gi/ận lắm à?”
“Tống Hành: Không gi/ận, chỉ ch*t trong lòng một chút thôi.”
Tôi: “…”
Cả đêm tôi nghĩ xem phải giải thích thế nào.
Nhưng mọi lý do cuối cùng đều quay về một điều.
Tôi thích cậu.
Vậy thì…
“Tạ Đình.”
“Tôi thích cậu.”
Tôi chờ phán quyết.
Cuối cùng chờ được gương mặt đỏ bừng và một câu lắp bắp:
“Tôi thích con gái.”
Lặp đi lặp lại chỉ có một câu này.
Nhưng mãi vẫn không nói:
“Tôi không thích cậu.”
Tạ Đình ngơ ngác, cuối cùng ngẩng mắt nhìn tôi như đang tự hỏi.
“Chẳng lẽ…”
“Tôi thích cậu?”
Tim tôi dừng một nhịp.
Sau đó nặng nề rơi xuống.
Vừa trở về chưa bao lâu, tim vẫn chưa chậm lại thì tôi bất ngờ nhận được tin mới.
Là Tống Hành.
“Tống Hành: Anh em.”
“Tống Hành: Tôi cảm thấy cậu chỉ còn một bước nữa là tỏ tình thành công.”
“Tống Hành: Cậu tin tôi không?”
Tôi không hề do dự.
Lập tức gọi điện cho em họ.
“Tiểu Đào.”
“Giúp anh.”
Nhìn bản thân xa lạ trong gương, tôi chẳng thể tưởng tượng Tạ Đình sẽ phản ứng thế nào.
“Đẹp không?”
“Tạ Đình sẽ thích sao?”
“Đẹp…”
Tạ Đình ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi yên tâm hơn một chút.
Nhưng chẳng vui nổi.
“Vậy…”
“Tôi như thế này.”
“Cậu thích không?”
Nếu Tạ Đình thích…
Vậy tôi cũng có thể học cách thích hình dạng này.
Tạ Đình nhìn tôi.
Đôi mắt chậm rãi đỏ lên.
Mang theo tức gi/ận, cậu gi/ật bộ tóc giả của tôi xuống rồi lao tới.
“Cậu không cần biến thành thế này.”
“Tôi thích cậu, Nghiêm Úc.”
“Đừng làm thế.”
May mắn cuối cùng thật sự trở thành sự thật.
Tôi siết ch/ặt báu vật của mình.
Giọt nước mắt không kìm được hòa giữa môi lưỡi.
Mang theo chút vị chua nhàn nhạt.
Toàn văn hoàn.