Cô Tịch

Kết thúc (3)

18/12/2024 11:24

Có lẽ anh đã biết trước rằng đó sẽ là một sự dày vò kéo dài, nhưng ngay từ ngày đứng dưới chiếc dây treo mà không đ/á đổ chiếc ghế, anh đã biết rằng, anh cam tâm tình nguyện.

Sau đó, anh chờ đợi, rất lâu, rất lâu.

Có lẽ, ngay cả khái niệm "lâu" cũng trở nên quá ngắn ngủi đối với anh.

Anh nhìn thấy những hành tinh bừng sáng rồi lụi tàn, nhìn thấy những hố đen tan biến, những photon trốn chạy.

Núi sụp, đất lở trong nháy mắt, anh lang thang giữa vũ trụ vô tận, bầu trời sao bao la.

Quả nhiên, entropy đang tăng lên.

Anh cứ thế nhìn những hành tinh trong vũ trụ lần lượt tắt lịm, nhìn vô số nền văn minh va chạm với nhau, nhìn dải Ngân Hà n/ổ tung, nhìn các hành tinh quay ngược lại.

Rồi sau đó, hành tinh cuối cùng trong vũ trụ cũng chìm vào bóng tối.

Không gian quen thuộc ấy chìm trong màn đêm mênh mông, anh nhìn nền văn minh cuối cùng của vũ trụ sống sót nhờ nguồn năng lượng quanh hố đen.

Sau đó, nơi đó cũng chỉ còn lại các photon và hố đen.

Vũ trụ từng rực rỡ nay đã trở thành một vùng hoang tàn, lạnh lẽo.

Rồi, theo dòng thời gian được đo bằng hàng tỷ năm, các hố đen cũng dần bốc hơi.

Có lẽ lúc đó, anh thậm chí không còn biết khái niệm thời gian hay tồn tại nữa.

Có lẽ anh đã dành vài vạn năm để nghĩ tại sao mình lại đồng ý trở thành một Người Quan Sát,

Hoặc có lẽ anh đã mất hàng chục triệu năm để nghĩ về cô.

Dù sao, trong không gian vô tận ấy, việc duy nhất anh có thể làm là quan sát và suy nghĩ.

Rồi đến lúc, hố đen cuối cùng trong vũ trụ cũng bốc hơi.

Anh chợt nhận ra một điều kỳ lạ: có lẽ anh là nhà vật lý duy nhất tận mắt chứng kiến sự diệt vo/ng của vũ trụ.

Bởi vì vũ trụ này đang từng bước đạt đến trạng thái cân bằng nhiệt.

Nói cách khác, entropy cũng đã đạt tới giới hạn.

Sau đó, xung quanh anh chìm vào bóng tối vô tận.

Không còn gì cả, không có gì tồn tại.

Anh ở đó rất lâu, đến mức không thể phát đi/ên được nữa.

Bởi vì trước đó, anh đã đi/ên rồ hàng nghìn tỷ năm, rồi từ từ trở lại trạng thái bình thường.

Trong dòng thời gian vô hạn, ngay cả sự dày vò cũng không còn tồn tại.

Lúc này, trong tâm trí anh chỉ còn một hình bóng mơ hồ.

Anh đã quên mất cô là ai.

Nhưng anh vẫn không ngừng nghĩ về cô, ngay cả khi vũ trụ không còn gì cả.

Nhưng.

Trong một hệ thống khép kín, mọi hạt sau một khoảng thời gian cực kỳ dài đều sẽ trở lại trạng thái ban đầu.

Dù khoảng thời gian ấy vượt xa khả năng tưởng tượng của chúng ta, nhưng điều đó chắc chắn sẽ xảy ra.

Anh thực sự đã chờ rất lâu.

Vượt qua cả khái niệm về thời gian "lâu".

Cho đến khi anh nhìn thấy một cảnh tượng kỳ diệu không thể diễn tả bằng lời.

Đúng vậy, vòng lặp đã bắt đầu.

Đúng vậy, thời gian không tồn tại, anh không thể quay lại quá khứ.

Nhưng anh có thể chờ đợi.

Đợi các hạt vận động.

Đợi núi cao trở lại.

Đợi biển tràn đầy.

Rồi anh lại chờ thêm vài trăm tỷ năm.

Đợi khủng long tuyệt chủng, loài người xuất hiện, cuộc cách mạng cơ khí, chiến tranh thế giới lần thứ nhất, lần thứ hai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày sắp rạng, bình minh lại về

Chương 11
Tôi bị hệ thống trói buộc và xuyên không đến thời mạt thế, nó bảo với tôi rằng vai phản diện đã thấy trước kết cục bi thảm của mình nên bỏ trốn rồi, bắt tôi tạm thời thay thế vị trí đó. Hệ thống nói: 【Nhưng trước khi gặp được nam chính, ký chủ hãy cố gắng sống sót trong thời mạt thế này đi!】 Thế là, trong cái thời mạt thế điều kiện khắc nghiệt, trật tự xã hội sụp đổ này, tôi không những phải tích trữ nhu yếu phẩm, đánh zombie, trốn chui trốn lủi, có khi còn phải đề phòng bị mấy kẻ giả nhân giả nghĩa đâm sau lưng, mà còn phải làm cái nhiệm vụ nhìn thôi đã thấy kiếp lao lực này? Nghe thôi đã thấy mệt... Buồn ngủ quá, muốn đi ngủ ghê... Đã là mạt thế rồi mà sao Trái Đất vẫn kiên cường chưa chịu nổ tung đi chứ?! Đúng lúc đó có một con zombie lao tới, tôi trực tiếp dí cánh tay vào miệng nó, vô cùng phấn khích: "Cắn đi, cắn tao đi, cho tao gia nhập đội quân zombie để nhanh chóng được lên thiên đàng, nhiệm vụ này ai thích làm thì làm!" Zombie: "???" Hệ thống: 【???】
Tận Thế
Hệ Thống
Boys Love
0
Hoa tulip đen Chương 10