Cá Chép Đen

Chương 19

13/06/2025 11:57

Tôi được Chỉ Dịch c/ứu mạng.

Nhưng sau khi biết toàn bộ sự thật, người tôi c/ăm gh/ét nhất lại chính là cô ấy.

Tôi cắn ch/ặt môi, không chịu uống th/uốc.

Chỉ Dịch không nổi gi/ận, trái lại còn bật cười lạnh lùng:

"Không uống thì sau này chị em có trách, tôi cũng không nhận đâu nhé."

Tôi mở to mắt.

Nhìn thấy nụ cười đầy đắc ý đó, tôi gi/ận run người, vén chăn chạy thẳng ra đại sảnh.

Căn phòng từng ngập rác rưởi giờ đã ấm áp như xưa.

Một bóng hình quen thuộc đến nao lòng đang đứng ở đó, dịu dàng khuấy nồi súp trên bếp.

Tôi òa khóc, lao tới ôm chầm lấy cô ấy.

Mùi hương quen thuộc… là chị tôi.

Cũng là em gái tôi.

Tôi nghẹn ngào khóc nấc lên:

"Trần Văn Cảnh!"

Bởi chỉ có gọi như vậy, tôi mới cảm thấy cô gái đang đứng trước mặt là một Trần Văn Cảnh thật sự—bình an vô sự, khỏe mạnh và sống sót.

Tôi nghĩ đến những ngày tháng chị phải ngâm mình dưới hồ nước—nơi tôi luôn sợ hãi nhất, nước mắt không kìm được lại giàn giụa.

Chị nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giọng dịu dàng mà dứt khoát:

"Tiểu Cảnh ngoan lắm, đi rửa mặt rồi uống th/uốc nhé?"

Ba người chúng tôi ngồi quanh bàn ăn—khung cảnh trông thật lệch pha.

Đặc biệt khi Trần Văn Cảnh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh tinh tú hướng về phía tôi.

Còn Chỉ Dịch thì nhai nhóp nhép một mẩu bánh mì khô, nụ cười quái dị đến rợn người—sự bất hòa gần như chạm ngưỡng.

Tôi nhíu mày, không nhịn được nữa:

"Cô không phải tiên sao? Không có thân x/á/c riêng à? Cứ phải mượn x/á/c chị tôi sao?"

Đối mặt với những câu hỏi dồn dập của tôi.

Chỉ Dịch chỉ thản nhiên, giả vờ ôm lấy chị tôi, giọng tỉnh rụi:

"Tôi thích thì tôi làm, em quản được chắc?"

Tôi suýt nữa mất bình tĩnh.

May mà chị tôi lên tiếng, dịu giọng giải thích:

Chỉ Dịch đã dốc toàn bộ linh lực để khôi phục thân thể cho chị, còn bị thương nặng.

Nghe vậy, tôi mới cắn răng yên lặng, miễn cưỡng đi phục vụ cô ấy.

Ngay khi tôi vẫn còn chưa kịp hiểu hết chuyện gì đang xảy ra—

Cạch!

Cánh cửa nhà bị người ta đạp sập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm