Về nhà thôi.

Có một khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi từng có một mái ấm, nhưng chẳng bao lâu lại mất đi.

Nghe R7 nói vậy, lòng tôi tràn ngập cảm giác bình yên lâu lắm rồi không thấy. Tôi áp mặt vào lưng anh, hai tay ôm ch/ặt lấy cổ.

Nhưng những viên th/uốc ch*t ti/ệt ấy vẫn đang hànhz hạz tôi dữ dội.

Về đến nơi, người tôi ướt đẫm mồ hôi, nắm ch/ặt lấy áo R7, chủ động đòi hắn ôm. Giọng nói ngắt quãng: "R7, giúp em đi, R7, giúp em..."

R7 vòng tay ôm lấy tôi, nhưng cứng đờ như khúc gỗ, toàn thân bất động.

Tôi đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn, hôn lên đôi môi.

Hắn chớp mắt ngơ ngác.

Tôi bảo nhắm mắt vào, hắn lại hỏi đầy ngờ vực: "Anh muốn nhìn em".

"Hôn nhau là phải nhắm mắt".

"Tại sao?"

"Luật của em đấy!"

Bản thân đang nóng như lửa đ/ốt, tôi nào rảnh giải thích mấy câu vạn vật chi nguyên. Vừa dứt lời đã lấy tay che mắt hắn, rồi dang rộng đùi đ/è lên ng/ười R7.

Đó là lần đầu tiên.

R7 chỉ có lý thuyết suông, còn tôi dưới tác dụng th/uốc chẳng thiết tha dạo đầu, gần như tự xử từ đầu chí cuối.

Sau khi thỏa mãn, tôi dán trán vào vai R7 thở gấp.

Chờ một hồi không thấy tôi động tĩnh, hắn bỗng chốc học lỏm được cách ấn tôi xuống giường. Ánh mắt sáng rực, hỏi thẳng thừng: "Anh thấy rất dễ chịu. Quế Lâm, mình tiếp tục được không?"

Đâu còn tùy tôi từ chối.

Từ khi để R7 nhận ra ham muốn thể x/ác, hắn say mê cảm giác này như phát cuồ/ng, khái niệm tiết chế hoàn toàn không tồn tại.

Tôi vốn bị thương ở đấu trường. Th/uốc kí/ch th/ích thân thể, d/ục v/ọng chiếm lĩnh n/ão bộ. Khi th/uốc tan dần, từng vết đ/au bỗng hiện rõ mồn một.

Trong quá trình ấy, R7 xoa mắt tôi hỏi sao lại buồn.

Tôi bảo không có.

Hắn lại hỏi: "Không buồn sao lại khóc?"

Tôi không biết diễn tả thế nào.

Ngay cả chính tôi cũng không phân biệt nổi những cảm xúc hỗn độn ấy.

Vết thương nhức nhối, cơ thể mỏi rã rời... Mọi giác quan bị đẩy đến cực hạn, ép nước mắt tôi tuôn không ngừng.

Trời gần sáng, tôi bắt đầu sốt.

Đầu óc càng lúc càng choáng váng, cuối cùng tôi cũng tận dụng được khe hở giữa những nụ hôn dồn dập, thều thào: "đ/au quá".

"đ/au lắm, R7."

Tôi vốn chẳng phải kẻ hay than đ/au.

Lần cuối cùng nũng nịu nói đ/au, hình như tôi mới là đứa trẻ mười mấy tuổi.

Sau đó, tôi thậm chí không biết R7 kết thúc lúc nào. Chỉ mơ hồ cảm nhận có người đang chăm sóc bên giường. Bàn tay dịu dàng đặt lên trán.

"Anna…" Tâm trí tôi bị kéo về khung cảnh xa xăm, ú ớ nói: "Anna, con khó chịu quá."

Tỉnh dậy, tôi đang gối lên cánh tay R7, nằm trong vòng tay hắn.

Hắn bất động như chiếc gối ôm đạt chuẩn, để mặc tôi ôm ch/ặt.

Cơn sốt đã lui, nhưng người vẫn ê ẩm. Tôi chẳng buồn nhúc nhích, úp mặt vào hõm cổ hắn, khép mắt lại.

"Quế Lâm, Anna là ai?" Giọng R7 trầm đục vang lên từ đỉnh đầu.

Tôi im lặng giây lát: "Anna là một android."

R7: "Trước anh, e, còn nhặt android khác về à?"

Tôi: "Nói cô ấy nhặt em thì đúng hơn... Cô ấy có thể coi như mẹ em."

"Vâng." Giọng R7 bỗng tươi sáng hẳn: "Thế cô ấy giờ ở đâu?"

Tôi mím môi, rất lâu sau mới trả lời.

"... Cô ấy đã tự hủy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0