Chỉ có gió mới biết

Chương 11+12

28/12/2024 19:07

11

Tôi đứng sững tại chỗ, hoàn toàn không biết phải phản ứng như thế nào.

Tôi thậm chí còn nghi ngờ ——

Ngày hôm đó, có phải tôi vẫn chưa tỉnh rư/ợu nên mới sinh ra ảo giác cho rằng mình có thể nghe thấy tiếng lòng của Tạ Từ?

Dù sao thì, ngay cả ngày hôm đó, tôi cũng chỉ có thể nghe thấy của mỗi tiếng lòng của Tạ Từ mà thôi.

Mấy ngày không gặp anh, tôi cũng luôn không có cách nào để kiểm chứng khả năng này.

Hôm nay gặp mặt, nửa ngày trôi qua, tôi vẫn không nghe thấy nửa câu tiếng lòng nào của Tạ Từ.

Trong đầu vô tôi cùng hỗn lo/ạn.

Thấy tôi thất thần, những người xung quanh cũng bắt đầu châm chọc tôi ——

“Xem ra tin tức nói là thật rồi. Tình yêu quả nhiên vĩ đại, Khương đại tiểu thư của chúng ta bây giờ đúng là một con li /ếm cẩu.”

“Anh Từ thật tài giỏi, công chúa nhỏ giới thượng lưu Bắc Kinh bị anh thuần hóa đến ngoan ngoãn.”

“...”

Hai mươi năm qua, tôi kiêu căng tùy hứng, nổi tiếng là ngang ngược.

Đa số mọi người đều chỉ dám gi/ận mà không dám nói, chỉ dám ch/ửi rủa sau lưng để hả gi/ận, lúc này có vài người thấy tôi vẫn luôn im lặng, cũng dựa vào việc quen biết với Tạ Từ, bắt đầu chế giễu tôi.

Chàng trai đứng gần Tạ Từ nhất, giơ tay vỗ vỗ vai anh,

“Anh Từ, nghe nói bây giờ Khương Nam nghe lời anh răm rắp, anh cho bọn tôi xem chút đi?”

Gã ta cười: "Tôi rất muốn xem công chúa nhỏ của chúng ta khúm núm...”

Lời còn chưa dứt, người đã bị Tạ Từ đ/ấm một cú ngã xuống đất.

Một tiếng động nặng nề.

Người đó ngã xuống đất, làm đổ chiếc mô tô bên cạnh.

Tạ Từ mặt mày đen lại, anh dùng tay phủi phủi vạt áo vừa bị người ta chạm vào, giọng điệu lạnh lẽo đến cực điểm.

“Tôi gh/ét nhất người khác chạm vào tôi.”

Thế nhưng, trong ấn tượng của tôi, Tạ Từ không có chứng sạch sẽ, cũng không có thói quen không cho người khác chạm vào.

12

Khi tôi nhìn về phía Tạ Từ, Diệp Tư Kỳ cũng bước lên một bước.

Không lệch không lạc.

Vừa vặn chắn mất tầm nhìn của tôi.

Cô ta muốn khoe khoang, sau khi Tạ Từ nói mình gh/ét nhất người khác chạm vào anh, cô ta chủ động nắm lấy tay anh.

“Anh Từ, đừng gi/ận nữa.”

Cô ta lắc lắc tay anh làm nũng: "Em hơi đói rồi, hay là, em mời mọi người ăn khuya nhé?”

Tạ Từ vẫn còn tức gi/ận.

Anh thấy cô ta làm nũng thì kìm nén cơn gi/ận cười cười: "Tôi mời.”

Từ đầu đến cuối, anh đều không đẩy tay Diệp Tư Kỳ ra.

Mọi người đều rất biết nhìn sắc mặt, vừa xảy ra một chuyện nhỏ, lúc này không ai muốn xui xẻo nữa nên đều phụ họa nói được.

Mọi người tụ tập thành tốp năm tốp ba mô tô.

Chỉ có một mình tôi bị bỏ lại.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn thấy Diệp Tư Kỳ ngồi vào ghế sau xe Tạ Từ, hai tay ôm lấy eo anh.

Tất cả mọi người đều đang nhìn tôi.

Tôi không nói một lời, bình tĩnh nhìn về phía Tạ Từ.

Chỉ có Tạ Từ là nhìn về nơi khác.

“Chị Khương Nam.” Diệp Tư Kỳ vẻ mặt áy náy nhìn tôi: "Em ngồi ở đây có phải là không thích hợp lắm không?”

Tôi nghiêng mắt nhìn cô ta.

“Biết còn hỏi.”

“...” Cô ta bị tôi nói cho nghẹn họng, vẻ mặt cô ta ấm ức làm bộ muốn xuống xe: "Em chỉ là hơi khó chịu trong người thôi, nhưng không sao, vậy em xuống xe, chị ngồi ghế sau của anh Từ đi...”

Miệng thì nói vậy, nhưng tay ôm eo Tạ Từ của cô ta lại chậm rì rì vẫn chưa buông ra.

Ngay lúc cô ta sắp xuống xe.

Tạ Từ đột nhiên nắm ch/ặt cổ tay cô ta.

Khuôn mặt tuấn tú kia đen đến đ/áng s/ợ.

Anh cau mày: "Cứ ngồi đó.”

Vừa nói, Tạ Từ liếc nhìn tôi: "Cô ta đến bằng cách nào thì về bằng cách đó.”

Tôi cắn ch/ặt môi, hồi lâu, tôi mới kìm nén cơn gi/ận hỏi anh: "Tạ Từ, lúc tôi đến đã bảo tài xế về rồi.”

“Bây giờ anh bỏ tôi ở đây, giữa đêm khuya, tôi chỉ có thể đi bộ xuống núi.”

Tối nay, tôi không nghe thấy một câu tiếng lòng nào của Tạ Từ.

Tôi có chút không chắc chắn.

Cái gọi là thuật đọc tâm ngày hôm đó, là chỉ xuất hiện thoáng qua, hay là từ đầu đến cuối đều là ảo giác của tôi?

Khi nói chuyện, tôi nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Từ,

Tôi cố gắng muốn nhìn ra vài phần manh mối từ phản ứng của anh.

Nhưng anh vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không có nhiều cảm xúc d/ao động.

Cách hai giây.

Anh cười, trong đáy mắt ngoài sự thích thú, không còn gì khác.

“Chẳng phải tôi nói cái gì cô cũng có thể làm vì tôi sao?”

“Vậy thì đi bộ xuống núi, để tôi xem thành ý của cô Khương.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm