Nhìn thấy Tả Dương cứng người tại chỗ, cúi đầu không còn động đậy, tôi mới vẫy tay chào tạm biệt mọi người: "Tôi về nhà đây! Những năm qua, cảm ơn mọi người đã dạy tôi cách tự lực tự cường, và sống mãnh liệt không ngừng nghỉ!"
Họ hoàn toàn có thể lợi dụng tôi, nhưng lại không làm vậy. Mà dựa vào chính mình, từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay.
Sáu năm qua, Linh vực của tôi đã bao trùm toàn bộ Thế giới của Không gian này.
Những tinh hạch họ thu được, đều đã vào bụng tôi. Và bây giờ, tôi từ từ phát tán Ngôn Linh lực ra, bồi đắp lại cho họ.
"Chúc cho quốc gia của các bạn phồn vinh thịnh vượng, gia đình hạnh phúc viên mãn. Chúc cho các bạn không còn phải chịu đựng tai ương, mãi mãi bình an vô sự. Tạm biệt, những người bạn ở thế giới song song."
4.
Rất rất nhiều năm sau.
Trên lớp Lịch sử của Hạ quốc, cô giáo AI đang thông qua máy tính quang học để giảng cho các học sinh về những năm tháng gian khổ đã qua, kể về lịch sử chiến đấu của tổ tiên với x/á/c sống.
Nói đến cuối cùng, nhắc tới vị thủ lĩnh Tả Dương, người đã biến một Hạ quốc đầy rẫy vết thương trở thành một trong những cường quốc của Toàn cầu.
Các học sinh xì xào bàn tán: "Cô giáo ơi, Thủ lĩnh Tả giỏi quá, em cũng muốn trở thành người như anh ấy!"
Đôi mắt điện tử của AI tràn đầy vẻ nghiêm túc: "Nhưng theo ghi chép trong tiểu sử của Thủ lĩnh Tả, cùng với dã sử của loài người các em, người mạnh nhất lúc bấy giờ không phải là anh ấy, mà là một cô gái họ Trần."
Học sinh: "Cô giáo ơi, tại sao sách lại nói nguyên nhân cái c.h.ế.t của Thủ lĩnh Tả không rõ ràng vậy ạ?"
AI cười: "Cái này ấy hả, vì các Nhà khảo cổ học của các em đến giờ vẫn chưa phát hiện ra lăng m/ộ của anh ấy, nên có rất nhiều phỏng đoán. Có người nói, anh ấy đã rải tro cốt của mình xuống biển; có người nói, anh ấy không hề ch*t, chỉ là di cư đến hành tinh khác thôi."
"Tất nhiên, cô thích giả thuyết thứ ba hơn, đó là anh ấy đã đến một thế giới song song khác."
"Dù sao, vào những năm trung niên và cuối đời, anh ấy luôn miệt mài nghiên c/ứu những thứ như cỗ máy thời gian."
"Cô nghĩ, ở nơi đó nhất định có một người rất quan trọng đối với anh ấy."
(Hết phần 3)
Én giới thiệu 1 bộ tận thế khác nữ chính cũng mạnh mẽ và trùng sinh nà:
Tên truyện: Phản Diện Mạnh Nhất Thời Mạt Thế
Tác giả: Tử La Lan
Nữ chính trong truyện mạt thế phát tác bệ/nh Thánh mẫu, tr/ộm mất lọ th/uốc mà tôi liều mạng mới đổi được để c/ứu một người qua đường. Mất đi th/uốc giải, em gái tôi đ/au khổ đến ch*t, cuối cùng biến thành x/á/c sống rồi bị b.ắ.n nát.
Còn đóa Bạch liên mềm mại kia thì vì hành động c/ứu người mà danh lợi song thu, từ đó trở thành bảo bối được cả đoàn sủng ái.
Khi bị chất vấn, Lâm Tuyết không phục, vùi mặt vào lòng nam chính khóc đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn: “Em chỉ muốn c/ứu người thôi, lẽ nào làm người tốt cũng là sai sao? Chỉ là một lọ th/uốc giải, cùng lắm em đền cho chị một lọ khác chẳng phải được rồi à?”
Cô ta vừa tỏ ra ủy khuất đáng thương, vừa nhân lúc tôi không để ý hung hăng đẩy tôi vào bầy x/á/c sống. Một lần mở mắt, tôi quay về khoảnh khắc trước khi nữ chính đ/á/nh cắp th/uốc.
Kiếp này tôi dựa vào dị năng phế vật mà nghịch tập, từng bước giẫm nát hào quang nữ chính, từng bước xoay chuyển cục diện mạt thế.
“Chỉ là một mạng thôi mà. Không sao, kiếp sau tôi đền cho cô một cái là được chứ gì.”
1.
Trên mảnh đất hoang tối tăm nồng nặc mùi m/áu, x/á/c sống đang nhai ngấu nghiến thịt tươi của con người.
Ngày tôi ch*t, với thế giới này mà nói, đó là ngày đáng để ăn mừng.
Tôi tốn đủ mọi cách mới điều tra ra kẻ năm đó tr/ộm th/uốc chính là Lâm Tuyết, ôm quyết tâm liều c.h.ế.t mà tìm đến cô ta đòi lại công bằng. Nhưng giờ phút này, nhờ “anh dũng c/ứu người” năm xưa, cô ta đã trở thành Nghiên c/ứu viên đặc cấp của căn cứ.
Mọi người biết rõ sự thật vẫn liều mạng bảo vệ cô ta, phẫn nộ lên án tôi: “Lâm Tuyết tiểu thư là Nghiên c/ứu viên của căn cứ, đã cống hiến lớn lao cho toàn nhân loại, dựa vào cái gì mà phải xin lỗi cô?”
“Một lọ th/uốc mà làm ầm ĩ thế này còn muốn trả th/ù, có đáng không? Không thể rộng lượng như Tiểu Tuyết sao!”
“Cô muốn lấy lợi ích gì từ cô ấy? Loại người lợi dụng cả người thân như cô, tôi gặp nhiều rồi!”
Còn kẻ tội đồ thật sự thì lại được người khác che chở nghiêm ngặt phía sau.
Đối diện cáo buộc, Lâm Tuyết sắc mặt trắng bệch, tỏ vẻ vô cùng vô tội, đôi mắt hạnh tròn trịa đẫm lệ: “Thẩm Du, bất kể chị tin hay không, em thật sự không cố ý. Em chỉ muốn c/ứu người, chẳng lẽ làm người tốt là sai sao? Nếu quay lại năm đó, em vẫn sẽ c/ứu đứa bé ấy. Em không thể trơ mắt nhìn nó ch*t, em không có lựa chọn nào khác. Th/uốc thì em có thể đền cho chị, chị muốn gì cũng được, chỉ cần chị chịu tha thứ cho em.” Càng nói cô ta càng ủy khuất, sống mũi đỏ hồng, khóe mắt long lanh, nước mắt từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc đ/ứt rơi trên khuôn mặt trắng mềm.
Nữ chính trong truyện mạt thế, lúc nào cũng chính nghĩa, cao quý, quang minh chính đại, tự cho mình không hổ thẹn với lòng. Tôi nhếch môi châm chọc, trong mắt tràn đầy oán h/ận, nghiến răng chất vấn: “Đền th/uốc cho tôi? Cô đền th/uốc thì em gái tôi sống lại được sao? Mạng đứa bé kia là mạng, còn mạng em gái tôi thì không phải mạng chắc? Cô rõ ràng dựa vào việc cư/ớp th/uốc c/ứu mạng em tôi mới leo lên được vị trí hôm nay, còn giả vờ vô tội làm người tốt gì nữa?”
Nghĩ đến vũng m.á.u đen đặc dưới tầng hầm năm đó, h/ận ý trong lòng tôi dâng trào, khiến cả người r/un r/ẩy.
Dưới hàng loạt lời chỉ trích của tôi, Lâm Tuyết cắn môi mềm, gượng nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi. Trước mặt bao người, cô ta đột nhiên khụy gối muốn quỳ xuống trước tôi: “Đúng, tất cả đều là lỗi của em, đều tại em quá muốn c/ứu người, là em không đủ m.á.u lạnh, không đủ sắt đ/á, thế được chưa? Chị mà chưa hả gi/ận, vậy em quỳ xuống dập đầu cho chị có được không!”
Chỉ là cô ta còn chưa kịp quỳ, đã bị người đàn ông bên cạnh ngang ngược ngăn lại.
Người đó chính là thủ lĩnh căn cứ, cũng là dị năng giả mạnh nhất loài người sau mười năm mạt thế - Kỳ Lẫm.
Hai người họ sớm đã tình ý dạt dào, viên mãn bên nhau.
Kỳ Lẫm cả người tỏa ra hàn khí, đ/au lòng ôm ch/ặt cô gái đang khóc đến thở không ra hơi vào lòng: “Ngốc à, bị người ta b/ắt n/ạt mà cũng không biết tìm anh, sao cái miệng lại cứng đầu thế?”
Anh ta vừa cười vừa vỗ lưng an ủi, cúi đầu dịu dàng hôn đi nước mắt trên má Lâm Tuyết. Nhưng khi ánh mắt rơi lên người tôi, lại giống như đang nhìn một x/á/c ch*t.
Lãnh đạm cao ngạo, anh ta dễ dàng ngưng tụ một đạo lôi hỏa trong lòng bàn tay: “Làm lo/ạn đủ chưa? Dừng lại đi. Người của tôi, không ai có tư cách bắt cô ấy quỳ.”
Tia sét tím ập thẳng vào cơ thể tôi, mùi thịt ch/áy khét lẹt từ da thịt bốc lên. Tứ chi tê liệt, cơn đ/au x/é nát lý trí. Tôi không thể phản kháng, bởi dị năng của tôi yếu ớt vô cùng.
Đúng lúc anh ta còn định tiếp tục ra tay, thì Lâm Tuyết đang khóc nức nở trong lòng anh lại ngăn cản. Đầu ngón tay trắng mịn của cô ta níu ch/ặt vạt áo anh ta, đôi mắt long lanh ngoan ngoãn ngước nhìn, giọng mềm mại: “A Lẫm, em không muốn vì em mà tay anh nhuốm m/áu. Em không thể mãi sống dưới sự bảo hộ của anh, em cũng phải học cách trưởng thành… Anh nói đúng, em không thể yếu đuối nữa rồi.”
Nói xong, cô ta hít sâu một hơi, như lấy hết dũng khí, r/un r/ẩy nhắm mắt lại, mạnh mẽ đẩy tôi từ trên tường thành xuống.
Trong nháy mắt, tôi bị bầy x/á/c sống gào thét vây quanh, từng mảnh m.á.u thịt bị x/é rá/ch, bị gặm nhấm. Mơ hồ, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng em gái mình.
Ngay khi cái c.h.ế.t ập tới, trên tường thành vang lên tiếng hò reo náo nhiệt.
Cũng lúc ấy, tôi mới hiểu ra: Thế giới này vốn dĩ chỉ là một quyển tiểu thuyết ngôn tình mạt thế, Kỳ Lẫm và Lâm Tuyết chính là nam nữ chính trong sách.
Còn tôi, kẻ tối tăm và đi/ên lo/ạn kia, trong câu chuyện huy hoàng của họ chẳng qua chỉ là một vai phản diện nhỏ bé tự tìm đường c.h.ế.t mà thôi.
Giờ phút này, phản diện c.h.ế.t dưới tay nam nữ chính, dĩ nhiên thiên hạ đồng loạt ăn mừng.
2.
“Hiện tại là ngày 21 tháng 3, năm đầu tiên của Tân Kỷ Nguyên, sáu giờ sáng.”
Trong căn hầm tối tăm tràn ngập mùi bụi mốc, giọng phát thanh thời gian của căn cứ kéo tôi ra khỏi cơn hôn mê. Tôi xoa thái dương đang đ/au nhức, gi/ật mình bật dậy khỏi mặt đất lạnh lẽo.
Trên chiếc giường gỗ chật hẹp bên cạnh, một thân hình g/ầy yếu đang thở dốc yếu ớt: “Chị… em đ/au quá…”
Cô bé chỉ mới năm tuổi, gương mặt tái xám, ửng lên sắc xanh mờ, hai má hõm sâu, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm giác như không thật.
Em gái tôi? Nhưng chẳng phải em ấy đã c.h.ế.t từ mười năm trước rồi sao?
“Ù ù ù!” Tiếng rung của bộ đàm kéo mạnh suy nghĩ tôi về thực tại. Cúi đầu nhìn xuống, trên màn hình chỉ vỏn vẹn một dòng tin ngắn:【Sảnh Nhiệm Vụ: lãnh th/uốc giải đ/ộc.】
Th/uốc giải…
Cơn đ/au bị x/á/c sống x/é nát trong ký ức chưa kịp phai, sự lạnh lẽo dâng lên cuồn cuộn. Tôi lập tức nhận ra, mình đã trùng sinh trở lại mười năm trước. Trở lại đúng cái thời khắc á/c mộng.
Ngày hôm nay. Nữ chính Lâm Tuyết sẽ vì c/ứu một người xa lạ mà tự ý lạm quyền, tr/ộm đi th/uốc giải của tôi.
Ngày hôm nay. Em gái tôi vì mất đi th/uốc giải mà biến thành x/á/c sống, bị tà/n nh/ẫn g.i.ế.c ch*t.
“Tiểu Linh ngoan, cố gắng thêm chút nữa, chờ chị về!” Tôi ôm ch/ặt lấy thân thể nóng rực của em, khẽ hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi.
Ngay sau đó, không kịp chỉnh lại quần áo, tôi lao ra khỏi căn hầm với tốc độ nhanh nhất.
Bây giờ mới chỉ là sáu giờ sáng. Mọi chuyện vẫn còn kịp.
Lần này, tôi nhất định sẽ lấy được th/uốc giải.