Một người bình thường

Chương 9

06/04/2026 18:19

Mở mắt ra thì trời đã sáng tỏ.

Hai quầng thâm mắt của tôi to tướng, trông chẳng khác nào gấu trúc. Khắp người đ/au nhức rã rời, cảm giác như xươ/ng cốt vừa bị ai đó tháo ra rồi lắp lại sai vị trí. Vừa mới mở miệng định nói, giọng tôi đã khản đặc từ lúc nào.

Đám lính gác đều không có nhà, nghe nói căn cứ có cuộc họp khẩn. Bạch Dật đang ngồi thong thả trong phòng khách, nhâm nhi tách cà phê một cách đầy hưởng thụ. Thấy tôi đi ra, cậu ta cất lời chào:

"Trần Thuật, khá khen cho anh đấy."

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì: "Cái gì cơ?"

Cậu ta cười hì hì, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai: "Một phế vật không có lấy một chút sức mạnh tinh thần như anh mà lại có thể trụ lại trong một tiểu đội lợi hại thế này, đúng là số đỏ thật đấy."

Tôi chẳng biết nên gật đầu hay lắc đầu nữa. Sống sót được thì đúng là may mắn thật, nhưng phải hầu hạ mấy ông tướng lính gác cao cao tại thượng này thì rõ ràng là số khổ thì có.

Bạch Dật hừ một tiếng: "Nhưng mà, vận may của anh đến hồi kết rồi."

"Biết điều thì tự mà cút đi. Sau này tôi sẽ là dẫn đường duy nhất của đội này, tôi không cho phép một kẻ kéo chân cả đội như anh tồn tại ở đây."

Cậu ta nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu tâm can tôi: "Đặc biệt là những kẻ có tâm tư bất chính với họ."

Haha, thế thì cậu ta nhìn lầm người rồi. Tôi đây vốn đã muốn đi từ tám đời rồi. Có điều thủ tục của tôi bị cấp trên kẹt lại, vào thì dễ mà ra thì khó vô cùng. Tôi chỉ biết âm thầm than vãn trong lòng.

Bạch Dật cứ tưởng tôi đang cố tình đối đầu với cậu ta, giọng điệu bắt đầu trở nên gay gắt:

"Không soi gương lại xem bản thân mình đi, chẳng qua là trắng trẻo hơn một chút thôi, mắt có to bằng tôi không? Nhìn có xinh đẹp bằng tôi không? Có khả năng xoa dịu đám lính gác kia không?"

Tôi vội gật đầu lia lịa: "Cậu làm được, cậu làm được hết, trong lòng họ chỉ có mỗi cậu thôi."

"Giả vờ cái gì? Biết tôi mới đến nên định giở giọng châm chọc tôi đấy à?"

"Anh tin không, hạng phế vật như anh dù có ch*t đi họ cũng chẳng thèm c/ứu đâu, c/ứu anh đúng là phí hoài mạng sống."

Tôi cứng họng, chẳng còn lời nào để biện minh. Giữa lúc đang gãi đầu bối rối thì tiếng còi báo động đột ngột vang lên chói tai. Nhìn tín hiệu tập hợp nhấp nháy trên vòng tay, tôi cắm đầu chạy thục mạng ra ngoài.

Bạch Dật lườm tôi một cái ch/áy mắt: "Tôi cũng đi."

Cậu ta là dẫn đường hệ thỏ, sau khi thức tỉnh liền cưỡi lên linh thể thỏ khổng lồ, phóng vèo một cái để lại tôi hít bụi phía sau. Đến khi tôi thở không ra hơi chạy tới nơi thì trận chiến cũng đã đi vào hồi kết.

"Sao giờ mới tới?"

Mạnh Lân dang rộng cánh tay, vững vàng đỡ lấy Bạch Dật vừa nhảy từ trên lưng thỏ xuống.

Tôi vẫn chưa kịp lấy lại hơi: "Hù... nhận được... thông báo gấp quá."

Mạnh Lân không đáp lời, xoay người lại cài thiết bị tác chiến cho Bạch Dật. Con báo tuyết của Tiết Tái Chu được triệu hồi ra, cứ quanh quẩn dưới chân tôi múa vuốt giương oai. Hắn nhếch mép, hạ thấp giọng:

"Đừng thở dốc nữa, có phải cậu cố ý không đấy?"

"Con báo của tôi sắp bị cậu quyến rũ đến mức..."

Tôi gi/ật nảy mình đứng bật dậy, lùi xa khỏi mấy người bọn họ vài bước. May mà Lăng Duật không gây khó dễ gì, hắn đưa cho tôi một chai nước:

"Đừng nói nữa, khản giọng rồi kìa."

Làn nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, tôi tu ừng ực hết nửa chai. Lúc đó, tôi thầm nghĩ một cách đầy may mắn:

Ít ra vẫn còn Lăng Duật. Lăng Duật thuộc kiểu khẩu xà tâm phật, tuy cũng hay mỉa mai tôi vài câu nhưng ít ra hắn cho tôi chỗ ngủ, cho tôi nước uống. Hồi đó tôi nôn đầy lên người hắn mà hắn cũng không thèm chấp nhặt.

Nếu tôi mà sắp ch*t thật, chắc chắn hắn sẽ c/ứu tôi thôi, nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
6 Bệnh Cũ Chương 13
10 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người chồng đoản mệnh của chị, em xin nhận

Chương 11
Trưởng tỷ trọng sinh. Trở về cái ngày nàng đứng giữa hai ngả đường, khó xử chọn lựa giữa Thám hoa lang và Tiểu tướng quân. Lần này, nàng ném ngọc bội của Lạc tiểu tướng quân cho ta. "Kiếp trước ta chọn Lạc Thần, chàng lại tử trận nơi sa trường. Ngược lại, Hà Thám hoa công danh hiển hách, làm tới chức Thứ phụ, chẳng những xin phong cáo mệnh cho ngươi, còn cùng ngươi một đời một kiếp một đôi, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng không hề nạp thiếp." "Kiếp này, cũng nên để ngươi nếm trải tư vị thủ tiết và bị người đời mắng nhiếc là khắc phu!" Ta mân mê khối ngọc bội trong lòng bàn tay, thở phào một hơi dài. Mẹ chồng cay nghiệt khó chiều, cô em chồng âm u quái gở, biểu muội thanh mai trúc mã yếu đuối như cành liễu trước gió, cùng với vị phu quân thanh cao thoát tục, không vướng bụi trần kia... Cuối cùng, tất cả đều đã rời xa ta!
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
1