Một người bình thường

Chương 9

06/04/2026 18:19

Mở mắt ra thì trời đã sáng tỏ.

Hai quầng thâm mắt của tôi to tướng, trông chẳng khác nào gấu trúc. Khắp người đ/au nhức rã rời, cảm giác như xươ/ng cốt vừa bị ai đó tháo ra rồi lắp lại sai vị trí. Vừa mới mở miệng định nói, giọng tôi đã khản đặc từ lúc nào.

Đám lính gác đều không có nhà, nghe nói căn cứ có cuộc họp khẩn. Bạch Dật đang ngồi thong thả trong phòng khách, nhâm nhi tách cà phê một cách đầy hưởng thụ. Thấy tôi đi ra, cậu ta cất lời chào:

"Trần Thuật, khá khen cho anh đấy."

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì: "Cái gì cơ?"

Cậu ta cười hì hì, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai: "Một phế vật không có lấy một chút sức mạnh tinh thần như anh mà lại có thể trụ lại trong một tiểu đội lợi hại thế này, đúng là số đỏ thật đấy."

Tôi chẳng biết nên gật đầu hay lắc đầu nữa. Sống sót được thì đúng là may mắn thật, nhưng phải hầu hạ mấy ông tướng lính gác cao cao tại thượng này thì rõ ràng là số khổ thì có.

Bạch Dật hừ một tiếng: "Nhưng mà, vận may của anh đến hồi kết rồi."

"Biết điều thì tự mà cút đi. Sau này tôi sẽ là dẫn đường duy nhất của đội này, tôi không cho phép một kẻ kéo chân cả đội như anh tồn tại ở đây."

Cậu ta nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu tâm can tôi: "Đặc biệt là những kẻ có tâm tư bất chính với họ."

Haha, thế thì cậu ta nhìn lầm người rồi. Tôi đây vốn đã muốn đi từ tám đời rồi. Có điều thủ tục của tôi bị cấp trên kẹt lại, vào thì dễ mà ra thì khó vô cùng. Tôi chỉ biết âm thầm than vãn trong lòng.

Bạch Dật cứ tưởng tôi đang cố tình đối đầu với cậu ta, giọng điệu bắt đầu trở nên gay gắt:

"Không soi gương lại xem bản thân mình đi, chẳng qua là trắng trẻo hơn một chút thôi, mắt có to bằng tôi không? Nhìn có xinh đẹp bằng tôi không? Có khả năng xoa dịu đám lính gác kia không?"

Tôi vội gật đầu lia lịa: "Cậu làm được, cậu làm được hết, trong lòng họ chỉ có mỗi cậu thôi."

"Giả vờ cái gì? Biết tôi mới đến nên định giở giọng châm chọc tôi đấy à?"

"Anh tin không, hạng phế vật như anh dù có ch*t đi họ cũng chẳng thèm c/ứu đâu, c/ứu anh đúng là phí hoài mạng sống."

Tôi cứng họng, chẳng còn lời nào để biện minh. Giữa lúc đang gãi đầu bối rối thì tiếng còi báo động đột ngột vang lên chói tai. Nhìn tín hiệu tập hợp nhấp nháy trên vòng tay, tôi cắm đầu chạy thục mạng ra ngoài.

Bạch Dật lườm tôi một cái ch/áy mắt: "Tôi cũng đi."

Cậu ta là dẫn đường hệ thỏ, sau khi thức tỉnh liền cưỡi lên linh thể thỏ khổng lồ, phóng vèo một cái để lại tôi hít bụi phía sau. Đến khi tôi thở không ra hơi chạy tới nơi thì trận chiến cũng đã đi vào hồi kết.

"Sao giờ mới tới?"

Mạnh Lân dang rộng cánh tay, vững vàng đỡ lấy Bạch Dật vừa nhảy từ trên lưng thỏ xuống.

Tôi vẫn chưa kịp lấy lại hơi: "Hù... nhận được... thông báo gấp quá."

Mạnh Lân không đáp lời, xoay người lại cài thiết bị tác chiến cho Bạch Dật. Con báo tuyết của Tiết Tái Chu được triệu hồi ra, cứ quanh quẩn dưới chân tôi múa vuốt giương oai. Hắn nhếch mép, hạ thấp giọng:

"Đừng thở dốc nữa, có phải cậu cố ý không đấy?"

"Con báo của tôi sắp bị cậu quyến rũ đến mức..."

Tôi gi/ật nảy mình đứng bật dậy, lùi xa khỏi mấy người bọn họ vài bước. May mà Lăng Duật không gây khó dễ gì, hắn đưa cho tôi một chai nước:

"Đừng nói nữa, khản giọng rồi kìa."

Làn nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, tôi tu ừng ực hết nửa chai. Lúc đó, tôi thầm nghĩ một cách đầy may mắn:

Ít ra vẫn còn Lăng Duật. Lăng Duật thuộc kiểu khẩu xà tâm phật, tuy cũng hay mỉa mai tôi vài câu nhưng ít ra hắn cho tôi chỗ ngủ, cho tôi nước uống. Hồi đó tôi nôn đầy lên người hắn mà hắn cũng không thèm chấp nhặt.

Nếu tôi mà sắp ch*t thật, chắc chắn hắn sẽ c/ứu tôi thôi, nhỉ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Vở Kịch Tàn Độc

Vỏn vẹn hai ngày sau khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn, cuộc đời tôi rơi xuống vực thẳm. Chồng tôi – một tay đua xe chuyên nghiệp – gặp tai nạn kinh hoàng khiến đôi mắt hoàn toàn mù lòa. Bác sĩ lắc đầu ngao ngán, khẳng định nửa đời còn lại anh ta chỉ có thể sống phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác. Giữa những lời thúc giục bỏ trốn từ họ hàng để tự cứu lấy mình, tôi đã chọn ở lại. Suốt ba năm ròng rã, tôi quay cuồng với ba công việc cùng lúc để gồng gánh kinh tế, vừa nhẫn nhục chịu đựng những trận đòn roi thất thường từ người chồng tật nguyền. Chỉ vì một câu nói đầy tha thiết của anh: “Em là đôi mắt của anh, em không được đi”, tôi đã tự nguyện cầm tù thanh xuân của mình trong vai trò một kẻ bảo mẫu không công. Thế nhưng, sự hy sinh ấy đã bị đập nát vào ngày bố tôi đột phát xuất huyết não. Giữa lằn ranh sinh tử, khi chỉ cần năm vạn tệ để phẫu thuật mở hộp sọ, chồng tôi lại lạnh lùng khước từ, không chịu bỏ ra dù chỉ một đồng xu lẻ. Tôi đau đớn nhìn bố mình chết dần chết mòn trên giường bệnh trong sự bất lực đến tận cùng. Sau khi lo liệu xong hậu sự, tôi vô tình đi ngang qua một trường đua xe. Tại đó, tôi bàng hoàng chứng kiến người chồng "mù lòa" của mình thong dong tháo chiếc kính râm, ném phi tiêu trúng ngay hồng tâm một cách chuẩn xác. Anh ta cười cợt, nhét một xấp tiền dày vào ngực cô người mẫu trẻ đứng cạnh rồi buông lời cay nghiệt: “Thua cược nên phải diễn kịch giả mù suốt ba năm, cuối cùng thì cái trò chơi chết tiệt này cũng kết thúc rồi.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0