Tình Ca Son Đỏ

Chương 7

29/10/2025 08:09

Giang Xuyên hoàn h/ồn, bật cười một tiếng:

“Cậu tưởng tôi muốn chạm vào à? Râu cứng đ/âm vào tay tôi đấy, có thể chú ý tí hình tượng không?”

“…” Điền Hiểu Lâm gi/ận dữ trừng mắt lườm anh, ấm ức nói:

“Sáng nay tôi gấp quá còn gì.”

Cậu sờ sờ cằm, vẻ nghi ngờ:

“Râu chỗ nào mà đ/âm? Tôi cạo sạch sẽ lắm mà?”

Giang Xuyên không đáp, chỉ lấy ra hai sợi dây buộc tóc trong túi, vẫy vẫy về phía cậu:

“Đừng động, tôi buộc tóc đuôi ngựa cho.”

Điền Hiểu Lâm lùi người ra sau:

“Cậu biết buộc tóc à? Hay cứ để xõa đi?”

“Xõa ra trông như m/a nữ giữa đêm vậy, định làm livestream kinh dị à?”

Giang Xuyên nghiêm túc cầm bộ tóc giả lên, chậm rãi chải qua từng sợi, giọng tự tin:

“Yên tâm, tôi từng tết tóc cho cháu gái, tay nghề cũng tạm được.”

Một lát sau, Điền Hiểu Lâm nhìn mình trong gương — đầu buộc hai cái đuôi ngựa hai bên, khẽ cười lạnh:

“Giỏi lắm, học nghề ở mẫu giáo đúng không?”

Giang Xuyên ngượng ngùng khụ một tiếng:

“Nhìn được là được rồi. Mau đ/á/nh phấn, tô son đi, còn vào game.”

Điền Hiểu Lâm không muốn để anh ta tiếp tục giày vò nữa, tự lấy ngón tay chấm chút phấn hồng, cẩn thận tán một lớp nhạt trên mí mắt:

“Rồi, vậy là được.”

Giang Xuyên bật nắp thỏi son, nghiêm túc nói:

“Không được, phải theo quy trình. Trang điểm mà không tô son thì coi sao được?”

Điền Hiểu Lâm mím môi, nghiêng đầu né đi, nhưng vẫn bị anh giữ ch/ặt cằm, Giang Xuyên cầm thỏi son đỏ rực, ấn lên môi cậu:

“Đừng nhúc nhích, kẻo lem.”

Điền Hiểu Lâm giơ tay muốn đẩy anh ra, lại bị giữ ch/ặt cổ tay, rồi trong nháy mắt bị đ/è ngã xuống giường.

Hai cổ tay bị kẹp ch/ặt trên đầu, một chân của Giang Xuyên còn gác lên, ghìm ch/ặt khiến cậu chẳng khác nào con mực bị đóng đinh trên vỉ nướng.

Điền Hiểu Lâm không thể phản kháng, uất ức đến mức chỉ đành để mặc anh tô ra một đôi môi đỏ tươi.

Cậu gi/ận dữ ngẩng đầu trừng lại — nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt va vào hàng mi cong dài của Giang Xuyên.

Hai người hiếm khi gần đến vậy, đến mức cả rung động của mí mắt đối phương cũng nhìn rõ.

Điền Hiểu Lâm thoáng sững sờ —

Tên này… thật ra cũng đẹp trai phết.

Giang Xuyên tô xong, vốn định trêu vài câu, nhưng khi ánh mắt vô tình chạm phải đôi mắt đối diện ấy — thì cả hai đều im bặt.

Đôi mắt Điền Hiểu Lâm rất to và sáng, trong ánh phấn hồng phơn phớt ấy lại có nét mơ hồ, gần như mê hoặc.

Mi mắt Giang Xuyên khẽ gi/ật, anh lặng lẽ kéo giãn khoảng cách ra, nhìn “tác phẩm” trước mắt, rồi không nhịn được — phì cười:

“Phụt—”"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm