Chúc Ninh

Chương 8

03/12/2025 14:10

Khi tra chìa khóa vào ổ, bên trong vọng ra tiếng cười nói ríu rít.

Tôi đẩy cửa bước vào, phòng khách sáng rực.

Ba từ ghế sô-pha ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy tôi, lông mày lập tức nhíu lại:

“Đi đâu mà giờ này mới về? Không biết hôm nay có khách à?”

Tôi cúi đầu thay giày, giọng khàn đặc:

“Con bị sốt, vừa đến phòng y tế truyền nước một lúc.”

“Chân của Mãn Mãn bị trật, mà con lại không biết đỡ đần gì hết,” giọng ba trầm xuống, nặng nề trách móc, “con làm chị kiểu gì vậy?”

Tô Mãn Mãn đưa một miếng dâu tây lên miệng ba, giọng ngọt đến phát ngấy:

“Ba, sao lại trách chị? Là do con không cẩn thận thôi. Hơn nữa hôm nay là ngày vui mà, đừng nói mấy chuyện này.”

Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, cười tươi như hoa:

“Chị không tò mò khách hôm nay là ai sao?”

Tay tôi đang cởi áo khựng lại.

Chẳng kịp nói gì, tiếng gõ cửa vang lên.

“Đến rồi!”

Đôi mắt Tô Mãn Mãn sáng bừng, cô ta gần như nhảy chân sáo ra mở cửa.

Cửa vừa mở, tôi liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy.

Tịch Úc Niên đứng ngoài cửa, trên tay xách một túi quà.

Cậu ấy mặc một chiếc áo len màu xám nhạt, dáng người cao thẳng, khí chất lạnh nhạt mà cao quý.

Đồng tử tôi khẽ run, vội vàng tránh ánh mắt cậu.

Mẹ tất tả từ bếp chạy ra, tạp dề còn chưa kịp tháo, mặt đầy nụ cười:

“Úc Niên đến rồi à? Trời ơi, bao nhiêu năm không gặp, lớn thế này rồi!”

Bà nhận túi quà, giọng đầy nhiệt tình:

“Ông nội cháu dạo này khỏe không? Nghe nói nhà cháu chuyển đến khu biệt thự phía Nam thành phố rồi? Đúng là có duyên thật, bao năm trôi qua vẫn gặp lại được…”

Ánh mắt bà liếc sang tôi một cái, dừng lại một nhịp, rồi cười càng tươi hơn:

“Xem ra mối hôn ước từ nhỏ này đúng là duyên phận ông trời định.”

Ba liếc tôi một cái, hừ lạnh:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lại đây ăn cơm.”

Tôi không nhúc nhích.

Ánh mắt rơi xuống bàn tròn, toàn bộ đều là món Tô Mãn Mãn thích.

Tôi bật cười, giọng nhạt đến vô vị:

“Con dị ứng hải sản.”

Khuôn mặt mẹ thoáng hiện vẻ lúng túng:

“Sao mẹ lại quên được. Nhưng hôm nay có khách, phải bày biện phong phú một chút.”

Tim tôi lạnh hẳn.

Ngay cả chút ảo tưởng cuối cùng cũng bị bóp nát.

Tôi chẳng nói thêm gì, xoay người đi thẳng lên lầu.

Phía sau vang lên tiếng ba đ/è nén cơn gi/ận:

“Bao nhiêu người ở đây, con bày ra cái thái độ đó là sao?”

“Con có biết nhà Úc Niên thế nào không? Mãn Mãn mà gả vào đó thì chính là làm phu nhân nhà giàu. Con cố tình phá hoại đúng không? Nhìn em mình được gả tốt mà khó chịu hả?”

Gác mái nhỏ xíu, trần thấp.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu qua ô kính, rơi lên những hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Tôi leo lên giường, ôm đầu, co người lại như một con thú bị thương.

Chẳng bao lâu sau ngoài cửa im lặng trở lại, bên dưới vọng lên tiếng khách sáo nói cười.

Mùi ẩm mốc trong chăn tràn vào mũi, khiến cơ thể vốn khó chịu càng thêm nặng nề.

Cơn choáng váng của cảm lạnh lại ập đến.

Tôi nhắm mắt, đầu ong ong, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, sẽ không có ai nhìn thấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm