Nhưng Quý Lâm vẫn giống như một nam phụ khổ tình, vào một buổi sáng đẹp trời, bỗng nhiên đầu óc có vấn đề, m/ua một vé máy bay, vượt qua hơn nửa đại dương đến đất nước Thẩm Bạch đang sống.
Hắn cứ thế đi một mạch đến nhà của Thẩm Bạch và Lâm Hạc.
Mãi đến khi nhìn thấy Thẩm Bạch, hắn mới hoàn h/ồn khỏi cơn mê.
A, hóa ra mình lại ng/u ngốc đến thế.
Thế mà lại đuổi tới tận đây, chỉ để... nhìn cậu ấy một cái.
Thẩm Bạch không nhận ra Quý Lâm từ cái nhìn đầu tiên.
Cậu ấy vẫn như trước kia, từ đầu đến chân đều là dấu vết được yêu thương cẩn thận, trên tay cầm cây kẹo bông gòn yêu thích.
Chứ không hề như lời Chu Huy nói: "Lâm Hạc nh/ốt cậu ấy ở nơi đất khách quê người, cậu ấy đến ngoại ngữ còn không thạo, sống thế nào được?"
Lúc này, Thẩm Bạch đang giao tiếp trôi chảy với người nước ngoài, từng động tác cử chỉ đều tràn ngập niềm vui.
Có lẽ cậu ấy đã từng không thích nghi được.
Nhưng bây giờ, cậu ấy đang hạnh phúc.