Hạt Giống Đàn Bà

Chương 11

25/04/2025 11:55

Tối hôm đó, tôi không chạy trốn mà trở về nhà.

Không cần phải nói, bố cầm gậy đ/á/nh tôi một trận thừa sống thiếu ch*t.

Nhưng tôi chẳng buồn chút nào, thậm chí còn không cảm thấy đ/au đớn.

Kể từ hôm ấy, ngày nào tôi cũng nở nụ cười trên môi.

Bố nghĩ mình đ/á/nh tôi đến mức đần độn, vội vàng mời Triệu Tứ đến xem tôi thế nào.

Khi thấy tôi, hắn ta không ngừng sờ soạng khắp người tôi, nhưng tôi vẫn không hề phản ứng.

Triệu Tứ cũng kết luận đầu óc tôi có vấn đề.

Nửa đêm, tôi nghe hai người đứng ngoài cửa bàn bạc với nhau,

rằng có nên nhanh chóng gả tôi đi hay không, nếu không đợi đến khi “bệ/nh n/ão” nặng hơn thì…không b/án được giá.

Tôi không gi/ận dữ, cũng chẳng sợ hãi.

Nhưng trái ngược với tâm trạng tôi, cả làng lại rơi vào hỗn lo/ạn.

Bởi mỗi ngày lại có đàn ông mất tích.

"Ê, Lão Lưu lên núi sau hái th/uốc từ hôm kia vẫn chưa về phải không?"

"Đĩ mẹ, hàng xóm Lão Lý nhà tao mấy hôm trước cũng lên đó, giờ vẫn bặt vô âm tín."

Có kẻ bỗng thốt lên:

"Hay là do lũ đàn bà..."

"Im miệng!"

Mặt mũi cả đám đột nhiên biến sắc.

"Đã thống nhất không nhắc đến rồi mà, mày không muốn giữ cái mồm nữa hả?"

Tên kia vội tự t/át mấy cái rầm rập, cười nịnh: "Không nhắc nữa, không nhắc nữa, cái miệng tao dại quá."

Buổi họp làng tan, bố về nhà với vẻ mặt đăm chiêu.

Ông ta trừng mắt nhìn tôi, đột ngột xông tới túm tóc tôi:

"Khai đi! Có phải mày giở trò không?"

Tôi không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ cười khành khạch.

Hắn tức đến nỗi mặt đỏ phừng phừng, ghì ch/ặt tôi xuống t/át lia lịa.

"Bố ơi đừng gi/ận, đừng nóng mà."

Trước kia tôi thường khóc lóc van xin, giờ đây tôi lại cười lớn thét lên.

"Người tiếp theo sẽ là bố đấy!"

Trước khi đầu tôi bị ông ta đ/ập mạnh vào ngưỡng cửa, tôi hét vang câu đó trong đi/ên cuồ/ng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm