Sau khi cúp máy, tôi đi/ên cuồ/ng đi quanh nhà.
Mồ hôi ướt đẫm tóc tai, nhưng tay chân vẫn lạnh ngắt.
Con trai được đón về liền ngoan ngoãn ngồi xem tivi trên ghế sofa.
Đúng lúc tôi bưng mì gói cho con trai, chồng tôi mở cửa bước vào.
Anh thở hổ/n h/ển: "Tiểu Tình, anh về rồi."
Tôi lao vào lòng anh, nước mắt giàn giụa.
Chồng tôi vỗ nhẹ vào lưng tôi: "Không sao, đừng sợ, anh đã về rồi."
Khi tôi chuẩn bị giãi bày thì 2 cảnh sát đã bước theo vào nhà.
Tôi sợ hãi rúc sâu hơn vào vòng tay chồng tôi.
Nam cảnh sát bước tới, có lẽ thấy đứa trẻ vẫn ở đó, anh ta cúi sát tai tôi thì thầm: "Đi với chúng tôi một chuyến đi."
Người tôi cứng đờ: "Là thẩm vấn như thường lệ ạ?"
"Cô hiểu rõ mà."
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Chồng tôi hiểu không thể từ chối, lo lắng nhìn tôi.
"Sữa của Ni Ni để trên tủ, ti giả trong ngăn kéo đầu giường. 9 giờ cho Tiểu Bằng ngủ nhé."
Sau khi dặn dò xong, tôi lên xe cảnh sát.
Trên đường đi, tôi biết tên anh ta là Đại Vĩ.
Anh ta nhìn tôi: "Biết tại sao gọi cô vào giữa đêm khuya thế này không?"
Tôi ngẩn người vài giây: "Vì người ở tầng trên ch*t rồi, tôi là nghi phạm?"
"Đúng, mà cũng không đúng. Bởi chúng tôi nghi ngờ cái ch*t của hai vợ chồng họ... Có liên quan đến cô!" Giọng anh ta đột ngột cao vút, ánh mắt ghim ch/ặt vào tôi.
Cơ thể tôi run bần bật. "Tôi không làm!"
Vì hoảng lo/ạn, lời nói của tôi trở nên lộn xộn.
"Tôi không có, làm sao tôi dám gi*t người? Tôi còn con nhỏ phải chăm sóc mà!"
Nhưng lời biện minh chưa dứt, anh ta đã bắt tôi im miệng.
Tới đồn cảnh sát, tôi bị dẫn vào phòng thẩm vấn.
Ánh đèn chiếu thẳng vào mặt khiến tôi không mở mắt nổi.
Đại Vĩ lên tiếng: "Khai đi, cô gi*t Vương Bác và Tông Nụ Nụ thế nào?"
Cơ thể tôi bị ghì ch/ặt trên ghế: "Anh bảo tôi gi*t người? Chỉ vì vài lần cãi vã mà kết luận tôi gi*t họ sao?"
Tôi mất kiểm soát, gào vào mặt anh ta: "Hai vợ chồng đó tiếng tăm thế nào, các anh điều tra sẽ rõ! Biết bao kẻ th/ù ngoài xã hội, sao cứ khăng khăng đổ tội cho tôi?"
Đại Vĩ lạnh lùng rút ra một vật màu đen: "Thời buổi bây giờ áp lực lớn lắm. Có người vì vài đồng bạc lẻ cũng ra tay gi*t người. Còn hai vợ chồng kia... Tr/a t/ấn tinh thần cô suốt ngày. Đó chẳng phải động cơ sao?"
Tôi đáp ngay: "Theo lời anh nói, vậy tất cả những người từng cãi nhau với họ đều là hung thủ ư?"
Nhưng anh ta lại tỏ ra nắm chắc phần thắng, lắc lư vật màu đen trong tay: "Mối th/ù giữa cô và hai vợ chồng họ... Không đơn giản như cô khai nhỉ."