Trên giường tôi, nổi bật giữa đống chăn gối, là một cái gối ôm khổng lồ hình idol nam hot nhất hiện nay ánh mắt mơ màng, nụ cười như nắng mai.

Tôi ngượng muốn độn thổ: “À… cái đó… là hồi trước bạn Hứa Thần tặng. Mình không có xài đâu!!”

Lục Dã im lặng.

Hắn tiến tới, giơ tay nhấc cái gối ôm lên.

Rồi…

NÉM RA NGOÀI BAN CÔNG.

Tôi la lên: “Ê ê ê! Nó đắt tiền đó nha!!”

Hắn vẫn mặt tỉnh bơ: “Tôi không cho phép cậu ôm người đàn ông khác lúc ngủ.”

Tôi: “ĐÓ KHÔNG PHẢI NGƯỜI!! ĐÓ LÀ GỐI!!”

Hắn: “Không cần biết. Có hình mặt trai là không được.”

Tôi ngồi xuống giường, ôm trán: “Cậu… gh/en thật hả? Với cái gối?”

Hắn ngồi xuống cạnh tôi, tay chống cằm nhìn tôi chằm chằm.

“Cậu có ôm nó ngủ không?”

Tôi cứng họng. Lỡ mồm: “…Ừm… có… hồi trước. Nhưng giờ thì…”

Không cho tôi nói hết câu, hắn đã kéo tôi ngả xuống giường.

Tôi sững sờ.

Tay hắn vòng qua, ôm ch/ặt tôi từ phía sau.

Giọng thì trầm trầm sát tai: “Vậy ôm tôi đi. Từ nay, chỉ được ôm tôi.”

Tôi đỏ mặt: “Ơ… bây giờ luôn hả?”

Hắn gật đầu.

“Tôi không gối hình trai đẹp. Nhưng tôi thật. Tôi ấm hơn. Và tôi… biết gh/en.”

Tôi: toang toàn tập.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi nằm trong lòng Lục Dã như một con mèo bị bắt trói, tim đ/ập như trống.

Hắn chẳng làm gì quá đáng, chỉ nằm yên ôm tôi, thỉnh thoảng hỏi nhỏ: “Cậu thấy tôi hơn cái gối chưa?”

Tôi dỗi nhẹ: “Cậu… vô lý vừa thôi.”

Hắn cười khẽ: “Ừ. Tôi vô lý. Vì tôi yêu cậu.”

Tôi ngậm miệng. Còn tim tôi? Nó tự bật nhạc nền đám cưới luôn rồi.

Buổi tối, khi tiễn hắn ra cửa, tôi nói nhỏ: “Lần sau tới, tôi giấu cái gối đi. Không cần ném nữa.”

Hắn liếc tôi, cười: “Không cần. Tôi mang gối của tôi tới. Mặt tôi. Cỡ một mét hai. Ôm cho quen.”

Tôi suýt trẹo cổ vì cười quá nhiều.

Bạn trai trùm trường… tỏ tình trước toàn trường?!

Tôi tên là Nhậm Dư. Nghề nghiệp hiện tại: học sinh. Tình trạng: đã có bạn trai.

Bạn trai tôi là ai? Trùm trường.

Ừ thì nghe ngầu đấy. Nhưng khổ cái, trùm trường của tôi lại rất không biết giữ hình tượng.

Càng yêu càng “mất khúc lạnh lùng”, càng ngọt càng… muốn cho thiên hạ biết.

Và rồi…

Hắn tỏ tình. Trước toàn trường. Giữa lễ chào cờ.

Mọi chuyện bắt đầu vào sáng thứ Hai định mệnh.

Tôi với tư cách học sinh ngoan ngoãn đang đứng nghiêm trong hàng ngũ lớp 12A, mắt nhìn cờ, miệng mấp máy theo quốc ca.

Đột nhiên, micro ngoài sân phát lên tiếng rè rè quen thuộc.

Tôi nghĩ là hiệu trưởng phát biểu như mọi lần.

Nhưng không.

Giọng nói trầm trầm, rõ ràng, thuộc về Lục Dã.

“Tôi xin lỗi thầy cô và các bạn, vì đã xin đặc cách một phút trong lễ chào cờ để nói điều này.”

Cả sân trường: ???

Tôi: Ch*t TÔI RỒI.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0