Thảm Họa Sương Mù

Chương 8

15/06/2026 19:28

Một ngày nọ, dưới lầu vang lên tiếng xe tải hạng nặng chạy tới, tiếp đó là tiếng bước chân chỉnh tề tiến lên.

Có người ra lệnh đặt thứ máy móc nào đó ở giữa khu dân cư.

Đột nhiên vang lên vài tiếng kẹt như máy móc bị trục trặc, sau đó là tiếng sú/ng n/ổ.

“Không được rút lui! Chỉ cần máy khởi động, đám thứ đó trong khu vực này sẽ ch*t sạch! Thảm họa rất nhanh sẽ kết thúc! Không ai được phép lùi một bước!”

“Đốt lửa chiếu sáng!”

“Báo cáo trưởng quan, chúng nó sớm đã kháng lửa rồi!”

“Vậy thì cầm chân chúng! Cầm chân cho tới khi máy khởi động! Tuyệt đối không được phụ lòng kỳ vọng của nhân dân!”

Trong khoảnh khắc ấy tôi như hiểu ra điều gì.

Tôi lập tức tháo cán gỗ của cây lau nhà xuống, quấn nhiều vòng vải dày lên đầu rồi đổ dầu máy lên.

Chiếc bật lửa chống gió cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Bố mẹ biết tôi định làm gì. Mắt hai người đỏ hoe giúp tôi mặc hết lớp đồ bảo hộ này đến lớp khác.

Tôi từng nói với họ suy đoán của mình.

Sương đen có sự sống, chỉ cần tiếp xúc với da sẽ lập tức nuốt chửng. Nếu mặc lớp đồ bảo hộ dày, sương đen sẽ xem đó là vật ch*t.

Chỉ là cách ngụy trang ấy cũng không kéo dài được lâu vì con người có thân nhiệt.

Khi tôi cầm đuốc mở cửa hành lang rồi lao xuống dưới, có mấy lần suýt giẫm phải xươ/ng trắng dưới chân.

Đám người kia thật sự đã ăn th!t lẫn nhau.

Thế nhưng tôi không hề cảm thấy áy náy. Là bọn họ đã nảy sinh ý định gi*t tôi trước.

Càng xuống thấp, sương đen càng dày đặc.

Dưới ánh lửa, tôi nhìn thấy trên bộ đồ bảo hộ dần bám một lớp màu đen.

Lần theo âm thanh đi tới, dưới ánh lửa rực ch/áy là một nhóm quân nhân trẻ tuổi.

Bọn họ vô cùng kinh ngạc khi thấy tôi xuất hiện.

Tôi tự tin mình sẽ không kéo chân họ, chỉ đơn giản giúp họ xua đuổi sương đen.

Đuốc tắt thì tôi lại châm lửa tiếp.

Dường như có tiếng bước chân truyền tới. Tôi quay đầu nhìn lại.

Trong bóng tối bỗng sáng lên vô số đốm lửa, giống như sao trời trong đêm đen, như ánh đom đóm le lói giữa rừng sâu.

Sống mũi tôi cay xè, suýt nữa bật khóc.

Chúng tôi vốn không hề biết sự tồn tại của nhau, cũng chẳng hẹn trước cùng nhau xuống đây. Chỉ là khi nghe thấy nơi này cần ánh lửa để kéo dài thời gian, tất cả đều tự nguyện bước ra.

Chúng tôi không chỉ biết nhận lấy.

Giữa chúng tôi và những người thân yêu ấy… luôn là sự bảo vệ từ cả hai phía.

Chiếc máy phát ra tiếng “ù” rồi khởi động.

Sau đó mọi thứ chìm vào yên lặng.

Trong thế giới mắt thường không nhìn thấy, từng đợt sóng âm giống như gợn nước lan ra.

Máy móc ở khắp các khu vực đồng thời vận hành, sóng âm không ngừng vang vọng trong màn sương đen.

Mùa xuân năm 2032.

Thảm họa sương m/ù toàn cầu chưa từng có trong lịch sử cuối cùng cũng khép lại.

Hóa ra trong sương m/ù không chỉ có hơi nước, mà còn tồn tại những sinh vật cổ xưa cực nhỏ được giải phóng sau khi băng ở hai cực tan chảy.

Chúng sống bằng cách nuốt chửng m/áu th!t. Ấu trùng của chúng trong suốt màu trắng nhạt, không có tính công kích, nhưng chỉ một con có thể sinh ra hàng chục triệu quả trứng.

Chính vì vậy chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ấu trùng trưởng thành rồi biến thành màu đen, cực kỳ khát m/áu.

Các nhà khoa học đã thử qua vô số phương pháp, ngay cả nhiệt độ cực thấp cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn đám sương trùng ấy.

Cho đến khi phát hiện sóng siêu âm có thể khiến chúng mất khả năng hoạt động.

Chúng tôi mất một năm để sinh tồn trong thảm họa sương m/ù, lại mất thêm một năm nữa để tái thiết và khôi phục sản xuất.

Rất nhiều người mắc chứng rối lo/ạn hậu sang chấn nghiêm trọng.

Cũng có người vì từng ăn th!t đồng loại để sống sót mà mang theo chướng ngại tâm lý cả đời.

Mùa xuân năm nay tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. Những chú chim lại xuất hiện, cất tiếng hót ca mừng sự tái sinh. Hoa nở khắp nơi.

Dưới bầu trời xanh mây trắng, tôi tận hưởng bầu không khí trong lành.

Thảm họa này đã dạy cho chúng tôi cách trân trọng người thân và yêu quý môi trường hơn.

Đồng Đồng đột nhiên nhảy từ phía sau ra, giơ chiếc máy tính bảng của mình lên đầy đắc ý: “Cuối cùng truyện tranh của em cũng hoàn thành rồi!”

“Để chị xem em vẽ cái gì nào…”

Trên khung tranh rực rỡ sắc màu, hình tượng của tôi hiện lên vô cùng sinh động.

Miệng cười toe toét, chân thì đang đ/á chó.

“…”

Thế nhưng tôi không có thời gian chơi đùa với con bé. Tôi còn phải đi làm tư vấn tâm lý. Huống hồ vì tích trữ vật tư mà giờ tôi vẫn đang ngập trong n/ợ nần.

Nhưng mà này, cho dù đang ở trong bóng tối, cuối cùng rồi cũng sẽ có ngày mây tan sương tạnh.

Bất kể xảy ra chuyện gì, bóng tối rồi sẽ qua đi.

Dưới bầu trời xanh trắng đẹp như thế này…

Mau cười lên đi.

[TOÀN VĂN HOÀN.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm