Series Thiếu Nữ Địa Sư

Quỷ Thành Phong Đô - Chapter 2

13/04/2026 11:39

3.

Tôi là Kiều Mặc Vũ, sinh viên năm nhất Đại học Nam Giang, cũng là truyền nhân duy nhất của Địa Sư thời hiện đại.

Địa Sư, thời cổ đại còn được gọi là thầy phong thủy.

Tục ngữ có câu: “Nhất đẳng Địa Sư quán tinh đẩu, nhị đẳng Phong Sư tầm thủy khẩu, tam đẳng tiên sinh mãn địa tẩu”. Bây giờ, những người hành nghề lang thang trên đời chủ yếu là các thầy phong thủy bình thường. Những người có thể nắm vững thuật quan sát tinh tú và khí tượng, thời cổ đại đều làm việc tại Khâm Thiên Giám, phục vụ hoàng gia.

Tổ tiên nhà tôi họ Kiều chính là Giám chính Khâm Thiên Giám, cũng là Chưởng môn đời đời của Phong Môn.

Cách đây không lâu, cháu trai bên nội của Giáo sư Lý ở Trùng Khánh - quê cũ, đã chế* một cách bí ẩn vì t r e o c ổ, tôi nhận lời mời của ông ấy đến giúp xem xét.

Khi chúng tôi đến thôn Lý Gia thì trời đã rất khuya, đành tá túc tại nhà bác Cả của nạn nhân Lý Trụ.

Tôi và Giang Hạo Ngôn chen chúc trong một phòng, tôi ngủ trên giường, Giang Hạo Ngôn ngủ dưới đất. Thằng nhóc Lý Viễn nửa đêm mò vào phòng chúng tôi để ăn tr/ộm đồ, giẫm một phát lên bụng Giang Hạo Ngôn.

Tôi vừa túm nó hỏi một câu, thế là nó nói luyên thuyên một tràng dài, chỉ thiếu nước khai cả điểm thi cuối kỳ của mình nữa thôi.

Tôi trợn mắt, “Thằng nhóc này, mày đúng là giỏi giải thích, còn bịa chuyện giỏi hơn cả chị.”

Lý Viễn sốt ruột, “Em không có, em nói toàn là sự thật thôi. Chị ơi, xin chị đừng nói với mẹ em, mẹ em mà biết em ăn tr/ộm đồ thì sẽ đ/á/nh chế* em mất.”

Mắt tôi đảo một vòng, rồi buông tay ra, “Kết quả khám nghiệm t ử t h i của cảnh sá* cho thấy, Lý Trụ chế* vào tối mùng Bảy, vậy mà mày vừa nói là hôm mùng Tám mày đi gọi nó ăn cơm thì thấy nó mở mắt bảo mày chạy đi?”

“Đúng vậy, em chưa nói chuyện này với ai cả, chị ơi, em thề em không nói dối.” Sắc mặt Lý Viễn trắng bệch, trông vẫn còn sợ hãi chưa hoàn h/ồn.

Tôi nghi ngờ nhìn nó, đúng lúc này, tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh.

Một tiếng “loảng xoảng” rất khẽ, giống như tiếng ghế bị đổ xuống đất, tôi quay đầu nhìn về phía Tây.

“Đó là phòng của ai?”

Mặt Lý Viễn càng trắng hơn, “Cạnh đó là nhà Lý Trụ, hai căn nhà của bọn em được xây sát nhau.”

Tôi liếc nhìn Giang Hạo Ngôn, Giang Hạo Ngôn lập tức cầm lấy ba lô, vẻ mặt cảnh giác, “Đi thôi, chúng ta đi xem sao.”

Tôi và Giang Hạo Ngôn lật cửa sổ trèo ra ngoài, tối nay Trăng rất tròn, bao phủ một vầng sáng mờ ảo, thôn làng nơi núi rừng tĩnh mịch như chìm trong một lớp bóng xám, mang một vẻ đẹp mơ hồ.

Chúng tôi cúi lom khom, nép sát vào tường mà đi.

Thôn Lý Gia rất nghèo, trên núi vẫn là những ngôi nhà đất từ những năm 70 - 80, bên ngoài trát một lớp bùn vàng, trông đổ nát vô cùng.

Tôi và Giang Hạo Ngôn vừa đi được vài bước, Giang Hạo Ngôn đi trước tôi, một chân giẫm vào một vũng bùn lầy.

4.

Giang Hạo Ngôn nhấc chân nhảy sang một bên, vẻ mặt đ/au khổ, “AJ phiên bản giới hạn của tôi!”

Tôi cứ tưởng cậu ấy nhìn thấy cái gì gh/ê g/ớm lắm, tôi tức gi/ận lườm cậu ấy một cái, “Giờ là lúc để tính toán chuyện đó à, một đôi giày rá/ch nát thì đáng bao nhiêu tiền? Đợi về tôi m/ua cho cậu một đôi.”

Giang Hạo Ngôn dạo này quá đáng lắm rồi, cứ như chim công xòe đuôi, đặc biệt thích chưng diện, quần áo giày dép thì cầu kỳ, còn xịt nước hoa lên người, không biết bị m/a ám hay sao. Nếu không phải nghĩ đến việc bắt cậu ấy trả chi phí đi đường, tôi lười đưa cậu ấy đi cùng lắm.

Chúng tôi vừa nói chuyện như vậy, trong nhà lập tức im bặt.

Tôi nằm sấp trên bậu cửa sổ nhìn vào trong, tối nay ánh Trăng đẹp, chiếu sáng một khoảng nhỏ trên bậu cửa sổ, bên trong tối đen như mực, không nhìn rõ cái gì cả.

Nhà Lý Trụ là hiện trường vụ án đầu tiên, trước đó đã bị dán niêm phong, sau khi cảnh sá* loại trừ khả năng bị giế*, niêm phong đã được gỡ bỏ. Nhưng ba mẹ của Lý Trụ không cam tâm, đã khóa cửa nhà, tính toán tìm người khác qua mối qu/an h/ệ để điều tra lại.

Tôi chống hai tay lên bệ cửa sổ, nhảy lên, nhanh nhẹn trèo vào trong.

Vừa nhảy vào nhà, chân tôi trượt một cái, suýt nữa thì ngã. Tôi cúi đầu nhìn, chỉ thấy chỗ cạnh bệ cửa sổ được ánh Trăng chiếu sáng có một vũng nước nhỏ.

Lạ thật, mấy hôm nay trời đều nắng đẹp, theo lý mà nói nhà đã khóa cửa nhiều ngày như vậy, dù trước đó có để lại vết nước nào thì cũng phải bốc hơi hết rồi.

Tôi lấy đèn pin từ trong túi ra bật lên, quét một vòng quanh căn nhà.

Nhà Lý Trụ có hai phòng, bố cục giống hệt nhà Lý Viễn bên cạnh.

Phòng bên trái có xây bếp lò, đặt bàn ăn. Phía chúng tôi nhảy vào đây có lẽ là phòng ngủ và phòng khách. Góc tường kê một cái giường, cạnh cửa sổ có một cái bàn vuông, mấy cái ghế đẩu, những chỗ khác chất đống đồ đạc lộn xộn.

Ba chiếc ghế dài, có một chiếc bị đổ dưới đất, vừa nãy chắc là tiếng động của nó.

Tôi hắng giọng, nói to: “Thấy rồi đấy, ra đi!”

Gọi mấy tiếng, trong nhà im lặng như tờ, chỉ có tiếng gió núi thổi qua cửa sổ rên rỉ khe khẽ.

Giang Hạo Ngôn đã đi vòng quanh nhà hai vòng, “Kiều Mặc Vũ, bên trong không có ai.”

“Không có ai thì tốt nhất.” Tôi lấy một miếng vải vàng trong túi ra trải lên bàn, rồi lấy lư hương, bắt đầu bày Pháp đàn.

Vụ án của Lý Trụ gây xôn xao dư luận, muốn biết sự thật, cách tốt nhất là đích thân hỏi nó.

Sau khi người chế*, có một giai đoạn “trung ấm thân”, như hình hài đứa trẻ, tìm ki/ếm duyên sinh ở cõi Âm, mỗi bảy ngày là một kỳ. Nói trắng ra, là phải ở nhà chờ đầu th/ai, bảy ngày sau, nếu không gặp được cơ hội, có thể tiếp tục thêm bảy ngày nữa.

Trong khoảng thời gian này, từ tuần đầu đến tuần thứ bảy, gia đình phải đ/ốt vàng mã cúng bái vào mỗi cái Thất, để làm hài lòng Q/uỷ sai, giành cơ hội đầu th/ai cho người chế*. Đến hết bảy tuần thứ bảy, vo/ng h/ồn mới hoàn toàn rời khỏi nhà.

Bây giờ cách cái chế* của Lý Trụ chưa đầy một tháng, ngay cả lễ Ngũ Thất cũng chưa qua, h/ồn phách của nó rất có thể vẫn còn quanh quẩn ở gần đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm