"Lâm Tân, Chu Tuyết mọi người đâu rồi, đừng dọa tôi nữa.."

Cô ta suýt khóc tới nơi rồi.

"C/ứu mạng... có ai không."

Toàn thân cô ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đ/ập thình thịch như muốn ngừng thở. Cô gào thét một hồi, cuối cùng, ánh đèn lại xuất hiện trong tầm mắt.

Tôi cầm đèn pin giơ lên, mặt lạnh như tiền.

"Hét cái gì, không mau theo sau đi!"

"Nơi này âm khí quá nặng, khắp nơi đều là tường m/a, người bình thường không thể thoát ra được đâu. Theo sát tôi!"

Tường m/a?

Cô ta ngẩn người một giây, bản năng muốn cãi lại, nhưng nghĩ đến việc bản thân vừa rồi thật sự không thoát nổi không gian kia, trong lòng trào lên cảm giác hoang đường kỳ dị. Cô cắn môi, im bặt.

Tôi dẫn mọi người tiếp tục tiến lên, qua hai khúc cua, tầm mắt bỗng mở rộng.

Trước mặt là một khoang núi khổng lồ, rộng bằng hai sân vận động. Trên trần lủng lẳng vô số nhũ đ/á to nhỏ, giữa khoang núi có một dòng sông chắn ngang.

Trên sông, một khối u thịt khổng lồ to chắn ngang hai bờ, lan rộng đến vách đ/á. Từ khối u mọc ra vô số sợi nấm tua tủa, bò khắp nơi. Những sợi nấm rủ xuống nước, bám vào vách đ/á, chi chít toàn nấm Cửu Yêu.

Tất cả đều đờ đẫn, mặt mày tái mét nhìn cảnh tượng trước mắt, h/ồn xiêu phách lạc.

Khung bình luận yên lặng hồi lâu, rồi bùng n/ổ dữ dội.

"Ch*t mẹ, đây không phải nấm Cửu Yêu mẹ mà Kiều Mặc Vũ từng nói sao?"

"Méo thể tin nổi, cảnh này thì giả sao nổi? Phải mấy năm mới dựng được thế này?"

"Bọn mày tin hay không thì tùy, tao tin rồi, mẹ ơi c/ứu con."

"Môn chủ..môn chủ c/ứu tôi với.."

Giọng Trần Trinh yếu ớt vang lên, tim tôi thót lại, theo hướng âm thanh nhìn về phía đống nấm Cửu Yêu chất cao như núi.

"Tôi hình như nghe thấy tiếng Trần đại sư..."

Giọng Bạch tỷ run bần bật, sắp khóc đến nơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
6 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sương nguyệt ghé thăm

Chương 7
Thiếp thân mang theo hôn thư lên kinh, nào hay biết Thôi Hộ đã có người trong mộng. Vì muốn lưu lại Hầu phủ, thiếp thân dò hỏi sở thích của chàng, cố sức lấy lòng. Thôi Hộ chưa từng gặp mặt thiếp một lần, vậy mà chỉ vì một lời đồn đại đã buông lời đoạn tuyệt: "Tâm cơ thâm sâu, lòng dạ khó lường, làm thiếp cũng chẳng xứng." Thế là chàng ngang nhiên sửa đổi hôn thư, thay thiếp chọn lựa phu quân khác. "Tần Vương chân tật, tiểu thư chốn kinh thành chẳng ai đoái hoài, hai kẻ này quả là xứng đôi." Trong lúc khốn cùng, thiếp cầm tờ hôn thư giả gõ cửa phủ Tần Vương. May mắn thay, Tần Sóc chẳng hề âm u, cô độc như lời đồn. Chàng cao lớn, ít nói, không thích người khác lại gần, nhưng mỗi khi thấy thiếp lại mỉm cười nhiều hơn đôi chút. Gặp lại Thôi Hộ tại một buổi yến tiệc trong cung. Chàng nhìn gương mặt thiếp, ngẩn ngơ hồi lâu. Sắc mặt tái nhợt, hỏi rằng: "Nàng nói xem, nàng là phu nhân của kẻ nào?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
A Đàn Chương 6
Lê Rụng Chương 8
Mưa Phùn Chương 7