Tôi và Bùi Trường Kỳ lớn lên cùng nhau, hắn vừa là hàng xóm vừa là bạn học của tôi.
Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn đứng đầu khối, còn tôi mãi là cái bóng thứ hai bị lãng quên.
Hắn phân hóa thành Alpha từ hồi cấp ba, còn tôi đến giờ vẫn chưa phân hóa, ngày ngày chỉ biết sống nhờ vào những hứa hẹn suông từ báo cáo xét nghiệm gen.
Nửa đời tôi sống dưới cái bóng của hắn, khiến tôi càng nhìn càng thấy bực.
Đồ chó đẻ này ngoài cái mặt ra còn đỡ được, tính nết thì tệ không thể tả, mấy Omega gửi thư tình cho hắn chẳng lẽ bị bịt mắt cả rồi?
Như lúc này, cánh tay đưa nước của Tô Hân Nghiên cứ lơ lửng giữa không trung.
Những người xung quanh đã bắt đầu xì xầm, ánh mắt họ liên tục chuyển qua lại giữa tôi, Tô Hân Nghiên và Bùi Trường Kỳ.
Cái nhìn ấy, như đang theo dõi vở kịch tình tay ba đẫm m/áu chiều tối, lại còn là phiên bản miễn phí không cần m/ua VIP.
"Đại ca ơi, đừng! Đừng đi mà!"
Cố Trừng gào thét giữ ch/ặt tôi, sợ tôi không kìm được mà xông lên đ/ấm Bùi Trường Kỳ.
Bùi Trường Kỳ liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc.
Rồi trước ánh mắt của hàng trăm người trên sân trường, hắn cầm lấy chai nước từ tay Tô Hân Nghiên.
Khoảnh khắc ấy, xung quanh im phăng phắc đến nỗi nghe cả tiếng thở, ngoại trừ tiếng hét thất thanh của Cố Trừng vang khắp sân.
"Đại ca ơi! Đừng thế!"