KIM CHI NGỌC DIỆP

Chap 10

14/04/2026 15:51

Trong điện kế bên im lặng một lúc. Ta và Lục Hoàng tử nhìn nhau, ngay lúc chúng ta tưởng Thánh thượng sẽ không nói gì, Người đã cất lời, "Nàng đến chỗ Trẫm nói những lời này, Lão Nhị có biết không?"

Hiền Quý phi không nói gì.

"Mấy huynh đệ bọn chúng nhờ có A Thư mà tình cảm hòa thuận đến vậy, nàng nhìn mà không cảm thấy vui sao? Dù sao thì Trẫm rất vui. Bọn chúng vì tình huynh đệ mà đồng lòng hướng ngoại, Trẫm còn vui hơn nữa."

"Tính từ các triều đại trước đến triều đại này, không có vị Hoàng tử nào có mối qu/an h/ệ hòa thuận được như các nhi tử của Trẫm." Thánh thượng cạch một tiếng đặt chén trà xuống, "Nàng nhất định phải nhìn thấy bọn chúng ly tâm, huynh đệ cốt nhục tương tàn, nàng mới toại nguyện sao?"

Hiền Quý phi quỳ xuống, "Thần thiếp không có ý đó, thần thiếp chỉ là thương chất nhi mà thôi!"

"Nể mặt Lão Nhị, Trẫm sẽ tha cho nàng lần này." Thánh thượng đ/è giọng: "Nàng còn làm lo/ạn, Trẫm sẽ phế nàng. Cút!"

Hiền Quý phi nén tiếng khóc rời đi.

Ta và Lục Hoàng tử rón rén đi ra, vừa mở cửa liền thấy Đại nhân đang cười híp mắt nhìn bọn ta.

Bọn ta sợ đến h/ồn vía lên mây.

Nhưng từ sau đó, hiển nhiên Hiền phi nương nương đã kín tiếng hơn. Khi gặp ta, Người lại cười như trước, còn hỏi ta muốn ăn gì để sai nhà bếp mang đến.

Thái tử và Nhị Hoàng tử đều không phải đi đến những nơi xa xôi nữa.

Hoàng hậu nương nương lại có thêm sức sống. Ta bầu bạn cùng Lục Hoàng tử đọc sách. Thục Phi nương nương (mẫu phi Lục Hoàng tử), rất quý ta. Ta có cảm giác, trong tất cả các nương nương ở hậu cung, Người là người đối xử với ta chân thành nhất. Ta cũng yêu quý Người, còn quý hơn cả Hoàng hậu nương nương.

Nhưng Lục Hoàng tử học hành lại khiến Người không yên lòng, ta đành phải gánh vác việc giám sát hắn đọc sách.

"Con cùng tuổi với A Thư, mà xem con chẳng thông minh bằng một nửa A Thư!" Thục Phi nương nương chê bai, chọc vào trán Lục Hoàng tử.

Ta mím môi cười, nói rằng ta mới là người ngốc nghếch thực sự.

"Qua Tết là đã mười ba tuổi rồi." Thục Phi nương nương chọc vào đầu Lục Hoàng tử: "Lúc Phụ hoàng con bằng tuổi con, đã đính thân rồi đấy."

Đính thân?

Ta và Lục Hoàng tử nhìn nhau, cả hai đều biến sắc. Chúng ta vẫn tự coi mình là hài tử, chưa lớn, sao đã nói đến chuyện đính thân rồi?

"Thái tử và Kỳ Vương còn chưa đính thân, con lo gì?" Lục Hoàng tử không vui: "Đợi Phụ hoàng phong Tước hiệu cho con rồi, con sẽ tính đến chuyện này."

Thái tử đã mười tám tuổi. Nhị Hoàng tử mười bảy tuổi được phong Kỳ Vương. Tam Hoàng tử mười sáu tuổi và Tứ Hoàng tử cũng có tước hiệu lần lượt là "Ninh" và "An". Chỉ có Ngũ Hoàng tử mười bốn tuổi và Lục Hoàng tử mười hai tuổi là chưa được phong Vương.

Sau khi phong Vương, các huynh ấy đều ra ngoài mở phủ riêng.

Ngũ Hoàng tử suốt ngày ở võ trường, ít khi gặp mặt, nên bây giờ chỉ còn ta và Lục Hoàng tử có thể gặp nhau hàng ngày.

Ta lơ đễnh trở về nhà. M/a m/a thấy ta nặng trĩu tâm tư bèn lo lắng hỏi: "Ở Điệp Thúy Cung không vui sao?"

"Không có. Thục Phi nương nương nói đến chuyện đính thân." Ta nằm xuống, gối đầu lên cánh tay nhìn m/a m/a: "Ai cũng phải thành thân sao?"

"Dân thường thì khó nói, nhưng Thái tử và các Hoàng tử gánh vác trách nhiệm nối dõi tông đường, chắc chắn phải thành thân." M/a m/a dịu dàng nói: "A Thư sau này cũng phải thành thân, xuất giá thôi."

Xuất giá ư?

Lòng ta bỗng thấy chua xót, thì ra lớn lên là như vậy. Những người yêu quý đều sẽ chia xa.

"A Thư à!" M/a m/a đóng cửa lại, hỏi nhỏ vào tai ta: "Sáu vị Hoàng tử đều là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với con. A Thư thích ai nhất?"

Ta chợt nhớ đến những lời Thái tử hỏi ta trong đình lúc tụ họp ở phủ hắn mấy hôm trước: "Thích ai nhất?"

Ta lắc đầu: "Thích tất cả không được sao?"

M/a m/a thở dài, nói với Tuyên tỷ tỷ vừa bước vào: "Con bé này vẫn chưa khai mở tâm trí." Nói rồi, bà đổi giọng: "Nô tỳ thấy Lục Hoàng tử tốt nhất, sớm tối không rời, ăn uống hợp nhau, chơi đùa hợp nhau."

Ta sững sờ nhìn bà.

Tuyên tỷ tỷ mím môi cười: "Nô tỳ thấy Kỳ Vương tốt nhất, tính tình ôn hòa, tâm tư tinh tế, là lương duyên."

Uyển tỷ tỷ lắc đầu: "Chỉ cần Thái tử động lòng, A Thư không thể gả cho bất cứ ai khác."

Nói rồi, ba người đều im lặng, nhìn ta.

Ta lắc đầu, trong lòng ầm ầm, như sấm đang đá/nh. Ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy chồng, càng không suy nghĩ đến việc sẽ gả cho ai trong số các huynh ấy. Nhưng ta biết, m/a m/a và các tỷ tỷ đang ám chỉ ta, ta phải suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.

"Ta, ta biết rồi, ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ."

M/a m/a xoa đầu ta: "Đúng rồi, đã là thiếu nữ mười hai tuổi rồi, không thể còn vô tư, vô tâm vô phế như lúc bảy, tám tuổi nữa."

"Vâng." Ta gật đầu.

Trưa hôm đó, ta mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Thái tử và biểu muội Thái Chi của hắn thành thân.

Thái Chi rất xinh đẹp, tính tình cũng vô cùng tốt, chúng ta thường xuyên chơi cùng nhau. Hoàng hậu nương nương cũng có ý để nàng làm Thái tử Phi.

Bọn họ thật sự rất xứng đôi.

"A Thư, A Thư!" Ta mở mắt ra, m/a m/a nhìn thấy ta ngẩn người liền hỏi: "Mơ thấy gì vậy?"

Ta lắc đầu, nói không nhớ.

M/a m/a kéo ta dậy: "Hiền phi nương nương triệu kiến."

13.

Trong Trường Xuân Cung, Hiền phi đang tô Đan khấu (sơn móng tay). Người thổi thổi vào móng tay, rồi cho lui hết những người khác, vẫy tay gọi ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K