Mộng Cũ Khó Quên

Chương 17 + 18

16/08/2024 15:04

17.

Khi năm học mới bắt đầu thì kỳ hạn thuê nhà của tôi cũng hết.

Lẽ ra tôi phải chuyển đồ đạc của mình đến trường.

Nhưng không may là hôm đó tôi sốt cao.

Điện thoại của tôi rung lên.

Tôi bàng hoàng tỉnh dậy sờ trán của mình, trán tôi nóng đến khủng khiếp.

Đầu óc tôi mờ mịt, không biết ai đang gọi cho mình, mà tôi cũng không thể nhớ mình đã nói gì.

Khi tỉnh dậy thì tôi thấy một bóng người đang đứng bên cửa sổ.

Mọi thứ đều im lặng, ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt anh, mang đến cho anh một cảm giác dịu dàng khác lạ.

Chu Trạch Xuyên quay người lại, cất giọng trong trẻo: "Tỉnh rồi à?"

Tôi ho khan hai tiếng, ngước mắt nhìn đồng hồ thì thấy mình đã ngủ được mấy tiếng rồi.

"Sao anh lại ở đây?”

Tôi nhớ rõ rằng hôm nay phải là sinh nhật của Phương Đình.

Trong điện thoại, mẹ Chu gửi một đoạn video cho tôi.

Phương Đình được mọi người vây quanh, cô ta giống như một nàng công chúa."Chu Trạch Xuyên đâu? Anh ấy đâu rồi?"

Nắm tay của tôi siết ch/ặt, khi Chu Trạch Xuyên nghiêng người nhìn sang thì tôi nhấn nút tắt nguồn.

"Sao em bị b/ệnh mà không nói cho anh biết?" Anh tỏ vẻ nghiêm túc, anh cầm ly nước đưa cho tôi để tôi uống th/uốc.

Tôi vô thức lùi lại: "Đừng đến gần em quá, đừng để bị lây b/ệnh."

Anh mím môi: "...Mục Ý Ý."

Tôi cam chịu nuốt vài viên th/uốc vào bụng.

Anh mỉm cười: "Sao em lại sợ như vậy, cũng đâu phải th/uốc đ/ộc.”

Tôi nằm trong chăn mỉm cười với anh: "Em đói quá, em muốn ăn mì."

Anh đứng dậy đi nấu mì và xào hai món rau.

Có lẽ do lâu quá không ăn, tôi đói nên run tay làm nước mì nóng b/ắn vào tay anh.

Tôi h/oảng s/ợ nhảy ra khỏi giường, lấy nước lạnh rửa cho anh rồi giúp anh thổi nhẹ lên vết bỏng trên tay.

Tôi nhìn anh với vẻ mặt áy náy: "Có ảnh hưởng đến anh chơi đàn không?”

Hai vành tai anh đỏ bừng, anh bối rối rút tay lại.

"Được rồi, nghỉ ngơi thôi."

Anh đã ở với tôi cả đêm.

Tất nhiên là anh cũng đã bỏ lỡ ngày sinh nhật của Phương Đình.

Nhưng tôi đã đê hèn nghĩ, giá như anh có thể ở bên tôi mãi như thế này thì tốt quá.

18.

Phương Đình rất kiên trì muốn Chu Trạch Xuyên đến dự tiệc sinh nhật của cô ta, thậm chí còn lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc khác.

Cô ta đã mời rất nhiều người, trong đó có tôi.

Trước mặt mọi người, cô ta đã tặng tôi rất nhiều thứ.

Có quần áo, dây chuyền kim cương và các sản phẩm chăm sóc da đắt tiền.

Cô ta đứng cạnh Chu Trạch Xuyên, cười nói: "Em gái của anh là em gái của em, em sẽ đối xử tốt với em ấy.”

Cả đám đông reo hò khen ngợi cô ta.

"Tiểu Đình à, cô chu đáo thật đấy, cái gì cũng nghĩ đến rồi.”

"Chu Trạch Xuyên, người ta đã nói đến như vậy rồi, sao cậu còn đứng đực ra đó làm gì?”

"Cậu có phúc thật đấy, gặp được bạn gái tốt như vậy."

Chu Trạch Xuyên cau mày: "Cô ấy không phải..."

Anh chưa kịp nói xong thì cửa đã bị đ/ập mạnh.

Ngay sau đó, một nhóm đàn ông mặc cảnh phục bước vào, mặt ai nấy đều nghiêm túc.

"Nhận được tin báo ở đây có người buôn b/án m/a túy."

Khi cảnh sát đến, nhóm chúng tôi đều bối rối, chúng tôi bị bắt ngồi xổm trong góc, hai tay ôm đầu.

Lúc này tôi vẫn đang suy nghĩ liệu loại người có yếu tố nguy hiểm như Phương Đình, cuối cùng có bị cảnh sát bắt đi hay không?

Nhưng không ngờ “yếu tố nguy hiểm” lại chính là tôi.

Tôi bất lực nhìn họ lấy ra một gói bột màu trắng từ trong túi xách của tôi.

Người dẫn đầu hung dữ nói: "Đưa đi."

"Cái này không phải của tôi, tôi chưa từng nhìn thấy nó."

Rõ ràng tôi không hề mang thứ gì đến bữa tiệc.

Tôi bàng hoàng nhớ ra Phương Đình vừa đưa tôi đi thử quần áo mới…

Có phải lúc đó…

Tôi hoảng hốt giải thích, nhưng xung quanh không ai tin tôi.

Tôi nhìn Chu Trạch Xuyên.

Trong mắt anh hơi hoảng hốt nhưng ba của anh đã giữ lấy vai anh, anh không bước lên thêm bước nào.

Thực ra tôi cũng hiểu.

Dù tôi có làm hay không thì nếu tin đồn này lan ra, danh tiếng của tôi cũng sẽ bị h/ủy ho/ại.

Hơn nữa, nếu đó là sự thật thì sao…

Mặc dù rất sợ nhưng tôi vẫn đi cùng cảnh sát: "Tôi sẵn sàng hợp tác điều tra."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm