“Cường tráng.”
Chiêu Ngọc vô thức siết cơ.
Tôi: “…”
“Năng lực xử lý công việc phải mạnh.”
“Còn phải biết chăm sóc anh.”
“Biết làm anh vui.”
Tôi: “…”
“Tôi cảm thấy tốt nhất nên tìm một người họ Chiêu.”
Tôi nhìn cậu ta rất lâu. Chiêu Ngọc vẫn chưa nhận ra mình đang miêu tả chính mình từ đầu đến chân.
Tôi bỗng muốn hỏi, trong cả thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu omega cao khoảng một mét tám tám, vai rộng, cơ bắp tốt, họ Chiêu, còn hiểu rõ thói quen của tôi đến mức biết cả nhiệt độ nước tôi thường uống. Có lẽ chỉ có một. Đáng tiếc người đó là Alpha. Và ng/u.
“Không phải tôi thiên vị.”
“Alpha nhà họ Chiêu rất đáng tin.”
“Omega chắc cũng đáng tin.”
Tôi ngửi thấy tin tức tố của một Alpha “rất đáng tin”.
“Chẳng phải cậu đang nói chính mình sao?”
Chiêu Ngọc rõ ràng vui lên. Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng bị xung đột mã lệnh đ/è xuống. Cậu ta đứng đờ ra.
“Tôi…”
“Chúng ta đều là Alpha.”
“Alpha thì sao?”
Tôi dừng lại.
“Yên tâm.”
“Tôi không tìm.”
“Tôi có người mình thích rồi.”
“Ai!”
Chiêu Ngọc lập tức giống một con ch.ó cảnh giác. Cơ bắp căng lên. Tai như dựng đứng.
“Tôi thích ai, cậu không biết sao?”
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta.
“Hửm?”
Căn phòng bỗng yên tĩnh. Chiêu Ngọc đứng dưới ánh đèn, cổ họng khẽ động. Đồng t.ử cậu ta co lại, tin tức tố trong không khí cũng đột nhiên đậm lên. Hiếm khi cậu ta không lập tức xuất hiện vẻ ngốc nghếch vì hệ thống xung đột, chỉ đứng im nhìn tôi như thật sự bắt đầu suy nghĩ.
Tôi không giục. Chỉ cần cậu ta bước thêm một bước, hỏi thêm một câu, tôi sẽ nói.
Nhưng Chiêu Ngọc đứng rất lâu. Lâu đến mức tôi gần như tưởng cậu ta đã hiểu, cuối cùng lại chỉ nhỏ giọng hỏi:
“Vậy ngày mai chúng ta còn đi sở thú không?”
Tôi bật cười.
“Đi.”
“Cậu đến đón tôi.”
Tâm trạng Chiêu Ngọc tốt hơn hẳn. Cậu ta đi đến cửa sổ, chuẩn bị trèo xuống.
“Đi cửa chính đi.”
“Tối quá, dễ ngã.”
“Không sao.”
“Tôi trèo nhiều năm rồi.”
Nói xong, Chiêu Ngọc nhảy xuống.
“Rầm.”
Ngoài cửa sổ lập tức yên tĩnh. Tôi nghe một lúc. Không thấy tiếng gì. Vài phút sau, điện thoại hiện tin nhắn.
Chiêu Ngọc:
“Hình như tôi bị trẹo chân.”
Chiêu Ngọc:
“C/ứu tôi.”
Tôi: “…”
## Chương 9: Thật Muốn Mãi Mãi Như Thế
Chiêu Ngọc bị trẹo không nghiêm trọng. Ngủ một đêm trong phòng tôi, hôm sau đã khỏe như vâm. Trước khi đi sở thú, tôi nhớ lời bác sĩ. Vận động nhẹ nhàng không sao. Chỉ cần tránh để bản thân quá mệt. Tôi vốn định đi chậm một vòng rồi về. Không ngờ sở thú này lại xây trên núi.
Lúc nhìn bản đồ ở cổng, tôi đã có dự cảm không lành. Chiêu Ngọc lại cực kỳ hưng phấn. Cậu ta cầm tờ hướng dẫn, chỉ từ khu gấu trúc đến khu sư tử, rồi lại chỉ sang khu voi ở tận đầu bên kia.
“Tất cả đều đi.”
Tôi nhìn những đường dốc ngoằn ngoèo.
“Cậu định ở lại đây qua đêm?”
“Chúng ta đến rồi mà.”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Vậy lát nữa cậu cõng.”
Chiêu Ngọc còn chưa biết mình sắp phải trả giá, lập tức đồng ý rất vui vẻ. Tuyến tham quan phần lớn đều là dốc và cầu thang. Tôi m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng. Thể lực không còn như trước. Đi chưa bao lâu đã cảm thấy chân chẳng muốn bước. Tôi ngồi xuống ghế dài điều hòa hơi thở.
Chiêu Ngọc lo lắng, xoay vòng quanh.
“Trước đây leo núi anh có thể một hơi lên đỉnh.”
Tôi thầm nghĩ. Trước đây tôi đâu có mang trong bụng một đứa con của cậu.
“Hay là…”
Chiêu Ngọc nhét ly nước vào tay tôi, ngồi xổm.
“Lên.”
“Tôi cõng.”
Tôi cẩn thận nằm lên lưng cậu ta, cố tránh ép vào bụng. Chiêu Ngọc không phát hiện điều bất thường. Sải bước cõng tôi lên cầu thang. Đi được hai bước, cậu ta bỗng dừng, xốc tôi lên.
“Sao cảm giác anh nặng hơn trước?”
“Không cõng nổi?”
Chiêu Ngọc cười.
“Nặng thêm nữa tôi vẫn cõng được.”
Giọng cậu ta rất chắc chắn. Tôi nằm trên lưng Chiêu Ngọc, bỗng nhớ hồi nhỏ cũng từng được cậu ta cõng. Khi ấy hai đứa còn thấp ngang nhau. Tôi bị trẹo chân, Chiêu Ngọc nhất quyết ngồi xổm trước mặt. Cõng chưa được năm mươi mét, cả hai cùng ngã xuống bãi cỏ.
Cậu ta nằm dưới tôi, đầu gối trầy xước, còn quay lại hỏi: “đ/au không?” Từ nhỏ đã vậy. Rõ ràng chính mình thường xuyên làm chuyện ng/u ngốc, nhưng lúc thật sự có chuyện, người đầu tiên chắn trước mặt tôi luôn là cậu ta.
Có lẽ đó là lý do dù bị làm phiền đến đ/au đầu, tôi chưa từng thật sự muốn Chiêu Ngọc biến mất khỏi cuộc sống.
“A, sư tử.”
Trên sườn núi, một con sư t.ử nằm phơi bụng tắm nắng.
“B/éo thật.”
Tôi cảm thán. Không nhìn được bao lâu, sự chú ý lại bị kéo về. Vị trí này rất gần tuyến thể của Chiêu Ngọc. Mùi tin tức tố đặc biệt đậm. Tin tức tố vui vẻ liên tục tỏa ra, nói với tôi chủ nhân lúc này vui đến mức nào.
Tôi l.i.ế.m răng, cố kh/ống ch/ế xúc động muốn c.ắ.n tuyến thể của Chiêu Ngọc để đ.á.n.h dấu.
“Thật muốn ngày nào cũng đi dạo thế này.”
Chiêu Ngọc không hiểu ý.
“Tôi cũng muốn.”
“Đợi thời gian này bận xong, chúng ta lại đi nơi khác.”
“Được.”
Tôi ghé sát. Trán nhẹ nhàng cọ bên tuyến thể cậu ta.
“Thật hy vọng có thể mãi mãi như thế.”
Lần này Chiêu Ngọc không trả lời ngay. Tôi cảm nhận được nhịp bước dưới người chậm lại. Sau một lúc, cậu ta mới nói: “Thì cứ như thế.” Tôi cười khẽ.
“Cậu biết ‘mãi mãi’ là bao lâu không?”
“Không biết.”
“Vậy còn nói?”
Chiêu Ngọc im lặng vài giây.
“Không biết thì cứ đi tới lúc nào không đi nổi nữa.”
Tôi không nói thêm. Chỉ khẽ siết cánh tay đang vòng qua vai cậu ta. Câu trả lời ấy, với một người luôn miệng khăng khăng Alpha phải ở bên omega, đã đủ gần với lời hứa hơn bất kỳ điều gì. Cơ bắp Chiêu Ngọc lập tức cứng lại. Cậu ta cõng tôi gần như suốt buổi. Từ trên núi xuống dưới núi.
Sau đó còn cõng từ xe vào nhà. Bữa tối hai gia đình cùng ăn. Chiêu Ngọc ngồi cạnh tôi, bận đến mức xoay như chong chóng. Lúc bóc tôm. Lúc rót nước. Nửa ngày bản thân chẳng ăn được mấy miếng.
“Tiểu Chiêu, đừng chỉ chăm chăm bóc cho Đào Tấn.”
“Con cũng ăn đi.”
Cha tôi phụ họa: