Tôi chẳng rõ vì thiếu ngủ hay vì cuộc hội ngộ sau ba năm xa cách khiến lòng mình mềm yếu, khi cậu ấy đẩy ngã tôi xuống giường, tôi đã không phản kháng thành công.
Thân thể chợt lạnh toát, cậu ấy vạch vạt áo tôi ra, bàn tay lạnh lẽo mơn trớn lên trên, "Ông ấy hôn chú chỗ nào?"
"Chỗ này?" Đầu ngón tay cậu ấy lướt qua n.g.ự.c tôi.
"Chỗ này?" Lòng bàn tay cậu ấy vuốt ve bụng dưới.
"Hay là ở đây?" Bàn tay cậu ấy đã tìm đến mép quần, còn định luồn sâu xuống dưới.
Tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y cậu ấy, giọng đã hơi khàn đi: "Đừng quậy nữa——!"
Tông Ngạn chỉ nghe lời được chốc lát, chớp mắt đã lại vùi đầu vào n.g.ự.c tôi mà mút mạnh. Tôi không kh/ống ch/ế được mà run lên một cái, túm ch/ặt lấy tóc cậu ấy, trừng mắt quát: "Con không hiểu tiếng người hả?!"
Cậu ấy thản nhiên: "Sao lại nh.ạy cả.m thế này, tối qua ông ấy không làm chú thỏa mãn à?"
C.h.ế.t tiệt! Đúng là ông nói gà bà nói vịt!
"Trong đầu con ngoài mấy chuyện này ra thì không còn cái gì khác à?" Tôi thực sự nổi hỏa, "Mau cút ra!"
"Vậy trong đầu chú bây giờ đang chứa cái gì? Tôi cũng tò mò lắm." Tông Ngạn cởi áo ra, dùng chính vạt áo của mình trói ch/ặt hai cổ tay tôi lại với nhau, sau đó co một chân quỳ trên giường. Dưới ánh nhìn gi/ận dữ của tôi, cậu ấy từ từ kéo khóa quần xuống tận cùng.
...
Tông Ngạn tuyệt đối đi/ên rồi!!
Đợi đến khi cậu ấy trút bỏ hết quần áo, tôi mới phát hiện không chỉ có mặt, mà trên người cậu ấy cũng có mấy chỗ bầm tím và trầy xước. Tôi hỏi nó: "Rốt cuộc con đã làm gì?"
Cậu ấy hờ hững: "Không sao, bị xe đụng một cái thôi."
"Cái gì mà bị xe đụng—! Mẹ kiếp!" Kí/ch th/ích đột ngột khiến giọng tôi r/un r/ẩy đổi tông, tôi buột miệng c.h.ử.i thề.
Tông Ngạn đáp: "Ừm, được thôi."
Đợi đến khi tôi túm ch/ặt ga giường, cảm giác trái tim đ/ập nhanh như sắp hỏng đến nơi, mới chậm chạp hiểu ra cậu ấy đang "được" cái gì… cậu ấy dám lấy từ ngữ cảm thán của tôi làm động từ để thực hiện luôn!
"Mẹ kiếp... mấy năm không gặp, vừa về đã muốn chơi c.h.ế.t tôi à?" Tôi gần như đã mất h/ồn mất vía, chẳng còn tâm trí đâu mà quản xem mình có nói bậy hay không. Từng có lúc tôi muốn làm một bậc tiền bối mẫu mực trước mặt Tông Ngạn biết bao, giờ lại bị cậu ấy xoay vần trên giường thế này, đúng là đóng kịch đủ rồi, dứt khoát tự cam đọa lạc luôn cho xong.
"Nhưng chẳng phải chú rất thích sao?"
Tông Ngạn đột ngột lật người tôi lại, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Giờ chú có thể đuổi tôi đi, Hà Tuấn Văn, chú có muốn tôi đi không?"
Tôi khàn giọng: "Cút!"
"Được thôi." Tông Ngạn cười lạnh một tiếng, thế mà lại thực sự rút lui.
Tôi đang bừng bừng lửa nóng không chỗ phát tiết, châm một điếu th/uốc, nhìn cậu ấy cúi người nhặt từng món quần áo vung vãi dưới đất lên.
Mẹ kiếp chứ...
Con ch.ó nhỏ đi/ên kh/ùng này khoác lên bộ da mỹ nam, mặc quần áo vào là lại có thể làm người t.ử tế ngay được à? Định diễn cái vẻ gì với tôi đây?
Quá bực! Quá bực! Thật sự là quá bực mình!
Tôi hung hăng kéo ngược cậu ấy lại, nhân lúc Tông Ngạn ngã xuống giường, tôi lập tức xoay người cưỡi lên eo cậu ấy, dụi đầu t.h.u.ố.c xuống, đ/ốt ch/áy một lỗ nhỏ trên áo cậu ấy.
Tông Ngạn nhíu mày, không lên tiếng.
Tôi nghiến răng nói: "Tông Ngạn, có phải con tưởng chú thật sự không biết nổi gi/ận với con không?"
"Hỗn xược như thế, chú dạy con như vậy đấy à?"
Tông Ngạn như thể chê tôi chưa đủ gi/ận, còn vặn lại: "Tôi không nhớ chú đã dạy tôi cái gì."
"Vậy thì hôm nay con phải học cho kỹ vào." Tôi nheo mắt, nhấn mạnh từng chữ: "Làm thế nào để trở thành một quý ông trên giường, chú sẽ dạy-dỗ-con-thật-tử-tế."
18.
Tông Ngạn đã bị tôi giáo huấn cho một trận nên thân.
Để trừng ph/ạt, tôi thậm chí còn kh/ống ch/ế không cho cậu ấy đi đến bước cuối cùng. Sau khi tự mình kết thúc, tôi ném cậu ấy vào phòng tắm, bảo cậu ấy lúc tắm rửa tự mình tìm cách mà giải quyết.
Ai ngờ cậu ấy vừa quấn theo hơi nóng bước ra khỏi phòng tắm đã ngất xỉu, làm tôi sợ đứng tim. Bác sĩ nói cậu ấy tiêu hao thể lực quá độ, lại còn cảm lạnh phát sốt, cộng thêm hạ đường huyết. Tôi gọi điện cho ông quản gia già bên kia tìm hiểu tình hình rồi tính toán thời gian, mới biết chuyến này trở về, cậu ấy đã di chuyển liên tục không nghỉ ngơi bao lâu rồi.
Tông Ngạn tỉnh lại, tôi đút cho cậu ấy ăn cháo cá. Gương mặt cậu ấy tái nhợt, dùng đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn tôi trân trân, nhìn đến mức bốc hỏa.
Tôi gắt gỏng: "Có phải thật sự không nể mặt chút nào không hả, đại thiếu gia."
Lúc này cậu ấy mới cúi đầu, há miệng ngậm lấy chiếc thìa trên tay tôi.
Tôi nói: "Không ăn không uống hơn hai mươi tiếng, chạy đến đây hết bị xe tông lại đến phát sốt, sao hả, định diễn phim khổ tình với chú à?"
Tông Ngạn im lặng.
"Chú biết con cậy mình trẻ khỏe, bị thương hay đ/au đớn đều mặc kệ, nhưng tuổi trẻ là để phung phí thế à? Lần này là con may mắn, bị xe tông nhẹ không sao, ngộ nhỡ có nội thương thì tính sao? Ngộ nhỡ lần tới đ.â.m vào là xe tải thì sao? Trước đây con chẳng phải là người lỗ mãng như thế… Tông Ngạn! Nhìn chú!"
Tông Ngạn cứ cụp mi mắt xuống, nghe tôi m/ắng một trận như vậy mới chịu mở to mắt nhìn lại. Thậm chí còn dám bày ra vẻ mặt ấm ức.
Cậu ấy nói: "Tôi chỉ sợ chú không cần tôi nữa."