Triệu hồn - Serie Linh Châu 2

Chương 5

30/07/2024 19:28

Nhà họ Diệp tập trung nín thở nhìn động tác của tôi, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Diệp Văn Hiên càng kinh sợ hơn, vẻ mặt dại ra cho thấy tam quan của anh ấy rõ ràng đã bị ảnh hưởng rất lớn.

Tôi kéo ba Diệp mẹ Diệp, bảo họ thổi mạnh vào con hạc giấy.

"Phù."

Ngay khi vừa thổi xong thì con hạc giấy trong bát vỗ cánh, linh hoạt bay đi.

"Đừng ngây ra đó nữa, mau đuổi theo!”

Con hạc giấy đưa chúng tôi đi khoảng bảy vạn tám vòng thì đi đến bờ sông.

Nhìn dòng sông không thấy điểm đầu cuối, tôi nuốt nước bọt.

Không phải chứ, th* th/ể của Diệp Tiểu Lỗi ở dưới đáy sông?

Tống Phi Phi cũng hít sâu một hơi: "Con sông này rất sâu, ít nhất cũng phải mười mét, nếu ở dưới đáy sông, hẳn là có buộc đ/á vào người hoặc cái gì đó."

Tôi nhìn xung quanh, đi từ con đường nhỏ bên cạnh đến bãi sông, sau đó lấy ra một lá bùa từ trong túi rồi ném nó xuống sông.

Ngay lập tức lá bùa phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt trong đêm tối, sau một lúc, một con cá chép nặng ba bốn cân nhảy lên bãi sông.

Tôi nhét con hạc giấy đang vẫy cánh vào bụng con cá, chẳng mấy chốc con cá chép đen phát ra ánh sáng đỏ mờ nhạt.

Tôi quay đầu nhìn Diệp Văn Hiên: "Biết bơi không?"

Diệp Văn Hiên gật đầu không chút do dự, tôi thản nhiên cởi áo khoác, buộc đèn pin vào cánh tay, rồi ném cá xuống sông.

Con cá chép quẫy người trong làn nước tối, ra hiệu cho chúng tôi đi theo nó.

Tôi và Diệp Văn Hiên lần lượt nhảy xuống nước, nước sông ban đêm rất lạnh, tôi vừa xuống nước thì rùng mình một cái.

Con cá chép vui vẻ búng đuôi, dòng sông trong đêm tối đen không thấy đáy, và ánh sáng của đèn pin chỉ có thể chiếu sáng một khu vực nhỏ trước mặt, như thể ánh sáng ở phía xa đều đã bị bóng tối nuốt chửng.

Những người mắc chứng sợ không gian hẹp, hội chứng sợ biển sâu nếu đi xuống thì có thể sợ ch*t ngất ngay tại chỗ.

Tôi nín thở bơi theo con cá chép đang phát ra ánh sáng đỏ xuôi dòng, và chẳng mấy chốc đã bơi đến đáy sông.

Tôi nhìn thấy một cái bao tải khổng lồ nằm trên những cây thủy sinh rậm rạp, tôi dùng con d/ao găm c/ắt mở cái túi, bên trong thực sự đầy đ/á.

Chúng tôi dùng lực đẩy đ/á ra, một x/ác ch*t sưng tấy, nhợt nhạt xuất hiện trong tầm mắt.

Diệp Văn Hiên bị sặc nước ngay sau khi nhìn thấy x/ác ch*t, vùng vẫy một lúc mới hồi phục lại được.

Tôi vừa định kéo th* th/ể kia ra thì khóe mắt tôi nhìn thấy một bóng người từ phía xa đang bơi về phía Diệp Văn Hiên cực nhanh.

Tôi đ/á Diệp Văn Hiên ra, thứ đó bắt trượt.

Mẹ nó! Kappa!

Tôi không ngừng phàn nàn trong lòng, con sông này mỗi ngày đều có tàu thuyền qua lại, sao lại có thể có thứ này ở đây?

Rõ ràng là Diệp Văn Hiên sợ hãi, mà chúng tôi đã ở trong nước rất lâu, anh ta đã không thể nín thở được nữa.

Kappa là một thứ được biến đổi bởi âm khí dưới nước, ở dưới nước nó cực kỳ mạnh, rất khó đối phó.

Vừa rồi móng vuốt nó chỉ vồ lấy khoảng không, sau đó xoay người lại túm lấy Diệp Văn Hiên một lần nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm