Mười hai giờ đêm trôi qua, rồi một giờ sáng cũng lại qua.
Tên khốn ấy quả nhiên không về thật.
Mâm cơm đầy ắp giờ đã ng/uội ngắt, nước canh đông đặc lại, đóng một lớp váng mỡ ê chề.
Bản tính nghèo khổ từ bé khiến tôi không cam lòng hoang phí, thế là tôi cắm cúi ăn sạch bằng hết. Dạ dày bị nhồi nhét căng phồng như muốn n/ổ tung, thế nhưng, cõi lòng tôi vẫn trống hoác.
Tôi bất giác nhớ lại những ngày đầu Lục Yến Châu đón sinh nhật cùng tôi.
Khi đó hai thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, phải chen chúc trong căn phòng hầm chật hẹp, ngay cả chiếc bánh kem nhỏ rẻ tiền nhất trong tủ kính cũng không m/ua nổi. Cuối cùng, chúng tôi đành m/ua một cái màn thầu trắng, cắm lên đó cây nến nhỏ m/ua từ tiệm tạp hóa đầu ngõ rồi cứ thế nhắm mắt ước nguyện.
Trong ký ức của tôi, đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy Lục Yến Châu khóc.
Một người vốn luôn trưởng thành và chín chắn như hắn, hiếm hoi lắm mới thốt lên một câu ch/ửi thề:
"Mẹ kiếp, dựa vào cái gì mà em phải chịu khổ cực thế này theo anh cơ chứ? Tiểu Lâm Tử..."
Hắn toàn thích gọi tôi như vậy, dẫu tôi cứ cằn nhằn nghe chẳng khác nào tên của mấy vị thái giám.
"Sau này ki/ếm được tiền rồi, anh nhất định sẽ m/ua cho em những chiếc bánh sinh nhật đắt nhất, tốt nhất trên đời này. Anh sẽ bù đắp lại tất cả những sinh nhật đã n/ợ em trong những năm qua."
Ruột gan cuộn nhào ngắt quãng suy nghĩ, tôi phải vịn ch/ặt vào cạnh bàn mới không ngã quỵ, rồi cứ thế nôn thốc nôn tháo.
Đến cuối cùng, thứ trào ra lại là m/áu tươi đỏ rực trong thùng rác, trông vô cùng chướng mắt và k/inh h/oàng. Mà dẫu vậy, tôi cũng chẳng thấy có gì to t/át. U/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối rồi, nôn ra chút m/áu thì có gì lạ đâu.
Tôi bỗng nhớ lại mấy bức ảnh mà kẻ tọc mạch nào đó đã gửi cho tôi vài ngày trước.
Lục Yến Châu dẫn cậu bạn trai nhỏ đi đón sinh nhật, biết cậu ta thích ăn đồ ngọt, hắn đã đặt bánh kem đắt đỏ bày kín cả phòng, hàng trăm loại khác nhau chỉ để đổi lấy một nụ cười của người đẹp.
Nhưng hôm nay lại là sinh nhật tuổi 29 của tôi. Không có bánh kem, không có ánh nến, cũng chẳng có điều ước nào được thắp lên. Chỉ có một tờ giấy chẩn đoán nhợt nhạt nằm trơ trọi trên bàn, lặng lẽ tuyên án tử cho tôi:
Lâm Hoài, nam, 29 tuổi. U/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối.