Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Chương 10

11/05/2026 21:05

Vừa hết đợt thực tập, tôi đã nhận được giấy báo trúng tuyển, Quân bộ chính thức thu nhận tôi rồi.

Tôi vui mừng hớn hở kéo Triệu Đoạt đi đăng ký kết hôn, một ngày trọng đại nhường này thì phải làm thêm một việc gì đó mang ý nghĩa to lớn nữa chứ.

Hôm đó là ngày tôi nghỉ phép ở nhà, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Tưởng Triệu Đoạt để quên đồ nên quay lại lấy, tôi tiện tay mở cửa luôn.

Ai ngờ, người đứng trước mặt lại là Triệu Trạch.

"Anh đến đây làm gì?"

Chương 8:

Triệu Trạch gãi gãi đầu có vẻ ngượng ngùng: "Nghe bảo cậu chế tạo được cơ giáp rồi, ông bạn tôi cứ khao khát có một bộ mãi, không biết cậu có giúp được không."

Tôi khoanh tay tựa cửa, nhìn anh ta với ánh mắt dò xét: "Trả th/ù lao cho tôi bao nhiêu?"

"Ờ, cái này chắc tôi phải hỏi lại cậu ta mới biết được."

Tôi toan sập cửa lại: "Thiếu thành ý."

"Không phải không phải, có thành ý lắm luôn, hay là chúng ta cùng ra ngoài ăn bữa cơm, để cậu ta đích thân bàn bạc với cậu được không? Thật đấy, thành ý to đùng luôn, nhà cậu ta giàu nứt đố đổ vách."

Bàn tay đang định đóng cửa của tôi chợt khựng lại.

Như vậy cũng không phải là không thể.

Nhiều tiền thì dễ nói chuyện rồi, dù sao nguyên vật liệu, linh kiện tôi cũng chẳng phải bỏ tiền túi ra m/ua, chỉ việc hoán cải và lắp ráp là xong xuôi.

Ki/ếm tiền ngon ơ thế này, ng/u gì mà từ chối.

Còn lý do tại sao bọn họ lại tìm đến tôi, tôi cũng thừa biết.

Tính cả tôi, toàn quốc mới chỉ có vỏn vẹn ba mươi nhà chế tạo cơ giáp, tôi lại là người trẻ nhất trong số đó, dĩ nhiên bọn họ phải tranh thủ lúc tôi chưa quá nổi tiếng để cậy nhờ rồi, mai này muốn tìm tôi nữa, cái giá sẽ không còn hời như thế này đâu.

Tối hôm đó, chúng tôi cùng nhau ra ngoài dùng bữa.

Tôi nhắn cho Triệu Đoạt một tin, báo rằng tôi đi ăn với Triệu Trạch, rồi mặc kệ anh ta.

Dù sao thì mấy hôm nay, chẳng biết anh ta bận rộn cái quái gì mà tối mịt mới lóp ngóp vác mặt về nhà.

Bước vào phòng bao, tôi mới phát hiện Từ Nguyên cũng có mặt ở đó.

Vừa thấy tôi đẩy cửa bước vào, cậu ta lập tức hướng ánh nhìn về phía tôi.

"Trúc Dạng, cậu ngồi đây đi." Cậu ta vẫy tay gọi tôi.

Tôi bước tới, ngồi xuống vị trí cậu ta chỉ định.

"Nghe nói cậu lấy được chứng chỉ nhà chế tạo cơ giáp rồi à?"

Tôi: "Ừm."

"Cậu siêu thật đấy, chỉ mất có một năm mà nhai trọn được lượng kiến thức của hai năm trời, đã thế còn tự tay làm ra được cơ giáp nữa chứ."

Tôi: "Ồ."

"Tôi, ờm, tôi muốn hỏi thăm chút, cậu có bạn trai chưa vậy? Nếu chưa có thì để tôi giới thiệu anh trai tôi cho cậu nhé, anh ấy là alpha cấp A, cũng đang công tác trong Quân bộ, nhưng anh ấy làm ở Bộ chỉ huy Tác chiến, tôi giới thiệu hai người làm quen nhé."

Tôi xua xua tay: "Ngại quá, tôi kết hôn mất rồi, đăng ký kết hôn luôn rồi."

Từ Nguyên rú lên một tiếng the thé: "Cái gì?"

Triệu Trạch ngồi bên cạnh cũng hùa theo gào lên: "Chuyện từ thuở nào vậy?"

"Mấy tháng trước rồi."

Từ Nguyên cuống quýt cả lên, cậu ta chộp lấy tay tôi: "Đằng nào cậu cũng là beta, ly hôn cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu, hơn nữa, bố tôi là thiếu tướng, gả vào nhà tôi mới là sự lựa chọn sáng suốt nhất."

Nghe cái giọng điệu nôn nóng của cậu ta, tôi buồn cười không chịu được.

Tôi liếc xéo Triệu Trạch một cái, thủng thẳng đáp: "Hồi trước, nhà các người cũng ngon ngọt với Triệu Trạch như vậy, nên anh ta mới ruồng bỏ tôi chứ gì."

Mặt mày Từ Nguyên lập tức biến sắc: "Nhà tôi chỉ muốn mang đến cho cậu một bến đỗ tốt hơn thôi. Với tình cảnh hiện tại của cậu, mới chỉ là một tay mơ trong làng chế tạo cơ giáp, muốn thăng quan tiến chức hay đ/á/nh bóng tên tuổi, đều cần người nâng đỡ, giờ nhà tôi trải thảm đỏ mời cậu vào, sao cậu không biết đường lo cho tương lai của mình thế hả?"

Tôi nhìn bộ dạng thích dạy đời của cậu ta, thấy nực cười vô cùng, bèn quay sang hỏi Triệu Trạch: "Anh chưa kể cho cậu ta biết tôi kết hôn với ai sao?"

Sắc mặt Triệu Trạch cũng tối sầm lại.

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Tôi kết hôn với anh trai anh ta đấy, anh ấy đẹp trai hơn anh ta, giỏi giang hơn anh ta, lại chẳng hề hợm hĩnh. Cậu phải gọi tôi một tiếng chị dâu đấy."

Triệu Trạch bật dậy như lò xo, chiếc ghế cọ xát xuống sàn tạo ra âm thanh chói tai, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía anh ta.

"Anh trai cái nỗi gì, anh ta có cùng mẹ với tôi đâu, anh ta là đồ con hoang."

Tôi nhíu mày khó chịu: "Triệu Trạch, sao tôi không biết anh lại là loại người như vậy nhỉ? Triệu Đoạt là con trai danh chính ngôn thuận, chính mẹ anh mới là kẻ thứ ba chen chân vào, ép người vợ cả phải ly hôn, cuối cùng còn nhẫn tâm vứt bỏ Triệu Đoạt, hại anh ấy phải lang thang đầu đường xó chợ suốt mười năm trời, rốt cuộc anh có còn lương tâm hay không hả?"

Tất cả mọi người đều ngớ người ra kinh ngạc.

Chuyện nhà họ Triệu được bưng bít quá kỹ lưỡng, chắc đây cũng là nguyên do vì sao nhà bọn họ lúc nào cũng nhăm nhe muốn rũ bỏ Triệu Đoạt.

Khuôn mặt Triệu Trạch trắng bệch không còn giọt m/áu.

Anh ta ấp úng định nói gì đó, nhưng bờ môi cứ run lẩy bẩy mãi không thành lời.

Tôi vừa xắn tay áo định cho anh ta một trận xối xả nữa thì người bên cạnh bỗng cất tiếng, "Triệu Đoạt? Là Thượng tá Triệu đó sao?"

Tôi quay sang nhìn người vừa lên tiếng: "Cậu biết chồng tôi à?"

Chương 9:

Người đó lập tức nhảy cẫng lên, đẩy dạt mấy người xung quanh ra rồi lao đến bên tôi: "Biết chứ, biết chứ, Thượng tá Triệu là sếp sòng của Trung tâm Chế tạo Cơ giáp cơ mà, trước kia tôi từng làm việc với anh ấy rồi, lúc đó tôi muốn nhờ anh ấy thiết kế cho một bộ cơ giáp, ngặt nỗi Thượng tá bận tối mắt tối mũi, lúc nào cũng chúi mũi vào nghiên c/ứu, chẳng dư dả thời gian giúp tôi, nên chuyện đành xếp xó từ dạo đó đến giờ."

Trông cậu ta có vẻ phấn khích tột độ: "Nói vậy là, cậu là vợ của Thượng tá Triệu, trời đất ơi, cậu đỉnh quá đi mất, nhà chế tạo cơ giáp chưa tròn đôi mươi, lúc trước tôi còn lầm bầm đoán già đoán non xem ai mới xứng tầm với Thượng tá Triệu, giờ ngẫm lại, hai người đúng là trời sinh một cặp luôn."

Được rồi, tôi phổng mũi rồi đây.

"Là cậu muốn nhờ tôi chế tạo cơ giáp sao?"

Cậu ta gật đầu lia lịa: "Chuẩn luôn, sớm biết Thượng tá Triệu là chồng cậu, bọn này đã đi tìm anh ấy ngay từ đầu rồi, đâu phải vất vả nhờ vả Triệu Trạch làm gì, bọn này cứ đinh ninh hai người là bạn thanh mai trúc mã, dù gì tình cảm cũng gắn bó keo sơn. Đầu óc tôi đúng là có vấn đề mà, sao không mảy may nghi ngờ hai người họ Triệu này lại là người một nhà cơ chứ."

Tôi cười mỉm đáp trả: "Đâu còn là người một nhà nữa, chồng tôi đã dứt áo ra đi, đoạn tuyệt qu/an h/ệ với gia đình họ rồi."

Cậu ta liếc mắt nhìn Triệu Trạch đầy hàm ý: "Thảo nào trước nay cạy miệng cũng chẳng thấy Thượng tá Triệu đả động gì đến chuyện gia đình. Vậy ý cậu thế nào, cậu có sắp xếp được thời gian rảnh rỗi giúp tôi một tay không?"

"Hiện tại tôi đang ấp ủ một đề tài nghiên c/ứu, nên cần phải phác thảo lại một bộ cơ giáp mới, bộ này không nằm trong biên chế, nên có thể nhượng lại cho cậu. Nhưng mà, tiền vật liệu với cả chi phí hoán cải..."

Cậu ta vỗ đùi cái đét: "Tôi thầu hết, nếu cần chi phí nghiên c/ứu khoa học, tôi cũng bao trọn gói luôn, cả đời tôi chỉ nung nấu một khao khát ch/áy bỏng là được sở hữu một bộ cơ giáp của riêng mình thôi, nhà tôi cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu mỗi tiền."

Nghe cậu ta vỗ ng/ực xưng tên như vậy, mấy người bên cạnh cũng nhao nhao lên tiếng.

"Bọn tôi cũng muốn, sau này còn đến lượt bọn tôi không?"

"Nghe giang hồ đồn đại tốc độ lắp ráp cơ giáp của bạn học Trúc Dạng là số một toàn quốc, liệu bọn này có cửa nào được sở hữu một bộ không?"

"Đúng rồi đúng rồi, nhà chế tạo cơ giáp trẻ tuổi nhất, danh bất hư truyền."

Tôi mở quang n/ão lên: "Ai có nhu cầu cứ việc kết bạn với tôi nhé, chuyện cụ thể sau này chúng ta bàn bạc thêm."

Thế là, một đám đông bu lấy tôi như kiến thấy đường.

Tôi gieo rắc cho họ một niềm hy vọng lớn lao.

Bởi lẽ muốn chế tạo một bộ cơ giáp, thông thường phải mất ròng rã cả năm trời.

Nhưng tôi, chỉ tốn có ba tháng, chưa kể, sau này tay nghề lên trình, tốc độ của tôi sẽ còn khủng khiếp hơn nữa.

Dường như tất cả mọi người đã nhìn thấy tia sáng le lói của việc sở hữu một bộ cơ giáp cho riêng mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
10 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ba Năm Nuôi Con Một Mình, Cha Alpha Đến Cửa Đòi Người

8
Tôi là một ông bố omega đơn thân. Hôm nay, tôi và con gái bị người cha alpha mà con bé chưa từng gặp mặt bắt cóc. Lúc này, trong phòng khách lộng lẫy xa hoa, tôi ngồi trên sofa, đối diện là một người đàn ông tuấn tú phong độ. Người đàn ông mang vẻ mặt lạnh nhạt, dùng giọng điệu giải quyết việc công mà nói: “Cậu Lục, tôi mời cậu đến đây là muốn bàn bạc chuyện quyền nuôi dưỡng đứa con của chúng ta… đứa bé kia.” Con gái tôi bây giờ đang ngủ trong phòng ngủ. Vừa nghĩ đến chuyện tên này đã “mời” tôi đến đây bằng cách nào, tôi đã tức đến không chịu nổi. “Không có gì để nói cả, đứa bé là của một mình tôi, cha nó đã chết rồi.” Alpha nhíu mày: “Tôi chưa chết.” Tôi hít sâu một hơi, cố gắng nói năng tử tế: “Vị tiên sinh này, đứa bé là do một mình tôi mang thai, một mình tôi sinh ra, cũng là một mình tôi nuôi đến tận bây giờ.” “Ồ, bây giờ anh nói muốn bàn chuyện quyền nuôi dưỡng, dựa vào đâu chứ?” “Anh đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”
ABO
Boys Love
0