Màn đêm bao trùm dưới chân khu chung cư, gió đêm mang theo hơi lạnh.
Tôi đẩy cửa xe bước xuống, vừa nói lời tạm biệt với Đoàn Kỳ Văn xong, ngẩng đầu lên đã thấy Tưởng Tiêu đang tựa người vào xe ở cách đó không xa.
Anh đứng đơn đ/ộc trong bóng tối, đầu ngón tay kẹp một điếu th/uốc, đốm lửa lúc sáng lúc tắt.
Đoàn Kỳ Văn cũng liếc thấy người, vội vã lái xe rời đi.
Xung quanh chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tưởng Tiêu đứng thẳng dậy, chậm rãi bước về phía tôi, giọng điệu mỉa mai vang lên:
"Cô Khương, xem mắt xong rồi sao?"
Tôi ngước mắt nhìn anh, thản nhiên đáp trả: "Có liên quan gì đến anh sao."
Không gian im lặng vài giây.
Ánh mắt Tưởng Tiêu trầm xuống, khóa ch/ặt lấy gương mặt tôi, cuối cùng chậm rãi lên tiếng: "Còn nhớ chiếc nhẫn kim cương sapphire mà tôi từng tặng em trước đây không?"
"Phi Vãn đã chọn hết tất cả các kiểu nhẫn, cuối cùng nói là thích chiếc đó."
Tôi đứng sững tại chỗ, hơi thở khựng lại nửa nhịp.
"Tôi lên lầu lấy giúp anh."
Vừa dứt lời, tôi lao thẳng vào tòa nhà.
Sợ rằng nếu chậm thêm một giây, lớp nước mắt mỏng manh trong đáy mắt sẽ trào ra.
Một lát sau, tôi đưa hộp trang sức vào tay Tưởng Tiêu.
Hộp mở ra, chiếc nhẫn kim cương sapphire nằm lặng lẽ trên lớp đệm nhung.
Viên đ/á quý vẫn trong vắt tựa như biển sâu, thân nhẫn sạch sẽ, không hề có chút dấu vết nào của việc đã từng đeo qua.
Tưởng Tiêu dùng đầu ngón tay lướt qua vòng nhẫn, ngước mắt nhìn tôi, giọng nói khàn đặc: "Em chưa từng đeo nó bao giờ."
Là một câu khẳng định.
Tôi đỏ hoe mắt, bình thản đón nhận ánh mắt của anh.
"Thứ không thuộc về tôi, tôi sẽ không đeo."
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, cổ họng như thể bị nghẹn lại.