Bốn năm sau, mẹ tôi qu/a đ/ời.

Tôi mang tro cốt của bà trở về nước an táng.

Sau khi xử lý xong mọi việc, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ mẹ Cố Tri Phàm.

Giọng bà ta nghe có vẻ mệt mỏi.

"Kim Bạch, chúng ta gặp nhau một lần nhé."

"Không cần thiết đâu, giờ tôi và nhà họ Cố cũng chẳng còn qu/an h/ệ gì, cũng sẽ không cản đường Cố Tri Phàm."

Đầu dây bên kia ngập ngừng, giọng nói mang theo chút van nài: "Cố thị hiện đang gặp chút vấn đề."

"Ồ? Thế thì tôi cũng không giúp được gì."

"Thẩm Thính Tứ nói nếu có thể liên hôn, cậu ta sẽ giúp Cố thị vượt qua khó khăn lần này."

Mấy năm nay tôi nghe được vài tin tức về Thẩm Thính Tứ.

Nghe nói hắn dựa vào th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn và ánh mắt nhìn xa trông rộng đã trở thành nhân vật tiên phong trong lĩnh vực công nghệ sáng tạo.

Đồng thời vươn lên hàng thương nhân của thành phố A.

"Thế thì chúc mừng nhé, Cố Tri Phàm đã được như ý nguyện."

"Cậu ta chỉ định phải liên hôn với cậu."

"Ồ?" Tôi cười một tiếng: "Vậy thì khá thú vị đấy."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: "Phải thế nào thì cậu mới chịu giúp đỡ chứ?"

Tôi: "Nếu hai người có thể trải qua tất cả những đ/au khổ mà mẹ tôi đã chịu đựng, tôi sẽ cân nhắc giúp các người."

Cúp máy xong.

Tôi không nhịn được bật cười.

Dù không biết Thẩm Thính Tứ đang tính toán gì.

Nhưng có thể khiến mẹ Cố Tri Phàm - kẻ luôn tỏ ra nắm chắc phần thắng - phải bộc lộ thái độ van nài như vậy trước mặt tôi, cũng khá là đã.

Lần này trở về tôi định ở lại lâu dài.

Năm đó khi đi, tôi đã b/án hết bất động sản dưới tên mình, tạm thời không có chỗ ở.

Nên tôi nhờ Lương Ngữ An thuê hộ một căn nhà.

Vị trí khá tốt.

Ra khỏi cửa rẽ một cái là đến siêu thị lớn.

Khi tôi đi m/ua đồ dùng hàng ngày thì tình cờ gặp Thẩm Tư Hàm.

So với bốn năm trước, cô bé đã khỏe mạnh hơn nhiều.

Có lẽ b/ệnh đã khỏi hẳn.

Trong lòng tôi cảm thấy rất an ủi.

Vốn định không chào hỏi, nhưng cô bé nhìn thấy tôi liền lao thẳng tới: "Anh Kim Bạch, cuối cùng anh cũng đã về rồi?"

Tôi chưa kịp nói gì thì cô bé đã bị ai đó túm cổ áo kéo ra.

Tôi ngẩng mặt lên.

Nhìn thấy khuôn mặt điển trai lạnh lùng của Thẩm Thính Tứ.

So với bốn năm trước.

Hắn trông chín chắn và từng trải hơn nhiều, đôi mắt sâu thẳm mà lạnh lùng cứ nhìn thẳng vào người ta khiến người ta không hiểu sao mà gan cũng run lên.

Tôi nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp để chào hỏi hắn.

Nhưng hắn lại lên tiếng trước: "Lâu rồi không gặp."

Tôi ngượng ngùng đáp: "Lâu rồi không gặp.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu từ hôn trước mặt mọi người, quay đầu đã tự cắm sừng chính mình

Chương 8
Thẩm Chiêu Ninh vốn là công tử phủ Hầu, một sớm bị biếm truất, kẻ kẻ khinh khi. Phụ thân ta niệm tình xưa nghĩa cũ, chủ động kết thân cùng hắn, lại hao tổn tâm lực đưa hắn ra biên quan lập công. Ba năm sau, hắn khải hoàn trở về kinh, việc đầu tiên chính là trước mặt bàn dân thiên hạ mà xé nát hôn thư. 'Lục gia chớ hòng lấy ân báo đáp, mối hôn sự này, bản tướng quân không thừa nhận!' 'Ta vốn đã có biểu muội thanh mai trúc mã, đời này chỉ cưới nàng ta làm thê tử!' Cả kinh thành đều đang chờ xem trò cười của ta. Ta nhấm nháp nho, khinh khỉnh đảo mắt. Ba năm trước, Thẩm Chiêu Ninh vừa đi, biểu muội tốt của hắn đã vội vã chạy đi làm thiếp cho huynh đệ tốt của hắn rồi. Nay, con cái cũng đã sinh được hai đứa.
Cổ trang
0