"Ngộ đ/ộc nấm?"
"Vậy thì sao?"
Đại Vĩ nhìn thẳng vào tôi: "Chồng cô gửi về một túi nấm, cô không biết sao?"
Tôi trợn mắt kinh ngạc. "Đồng chí cảnh sát nói gì? Tôi không biết chuyện này, sao tôi không hề hay tin? Tôi còn chưa thấy túi nấm nào cả!"
Đại Vĩ hỏi: "Cô không biết?"
"Tôi không biết!"
Tôi suy nghĩ giây lát: "Đúng rồi, hàng năm vào dịp này, chồng tôi đều gửi nấm về nhà. Năm nay tôi chưa nhận được, mấy hôm trước còn định hỏi thử. Xảy ra chuyện này nên tôi quên mất."
Câu trả lời của tôi không có kẽ hở.
Đại Vĩ nói: "Họ hôn mê vì trong đó có nấm Kiến Thủ Thanh."
"Nấm Kiến Thủ Thanh thì sao? Đồng chí cảnh sát, chúng tôi không được ăn ư? Cô ta lấy bưu kiện của tôi, tôi còn chưa nói gì, việc này cũng thành dấu hiệu tôi phạm tội sao?"
Đúng là không thể.
Đại Vĩ mặt mày ủ rũ, cắn ch/ặt môi.
Vẻ mặt anh ta đầy bất mãn: "Trên xươ/ng không có dấu vân tay, trong miệng cũng sạch sẽ. Từ Tình, tôi thật sự đã coi thường cô. Hiện trường không có một dấu vết nào, đến giọt m/áu cũng không có! Từ Tình, cô quả là cao thủ phạm tội."
Tôi bất lực nhún vai: "Đồng chí cảnh sát, nỗi oan này lớn quá rồi đấy. Nếu có bằng chứng, anh cứ việc bắt tôi lúc nào cũng được. Bây giờ, thả tôi về được chưa? Tôi còn có con nhỏ! Con gái tôi vẫn còn bé."
Đại Vĩ nhắm nghiền mắt, xua tay ra hiệu. "Cút đi."
Giờ đây, mọi chuyện đã rõ như ban ngày.
Vụ án này quá kỳ quặc, ngoài 2 th* th/ể được phát hiện, cảnh sát chẳng có gì trong tay!
Ngoài vết tích nấm trong miệng nạn nhân, còn lại hoàn toàn trống rỗng!
Cửa không có dấu hiệu bị phá khóa đã đành, trong nhà cũng không có bất kỳ dấu vết di chuyển x/á/c nào.
Thêm nữa, hành lang không có camera an ninh, có thể nói vụ án này bế tắc.
Khi được đưa ra cửa, tôi ngoảnh lại cười nhạt: "Đồng chí cảnh sát, lần sau tôi vào đây, mong rằng đồng chí đã có bằng chứng x/á/c thực. Ví dụ như m/áu chẳng hạn, bằng không, tôi thật sự sẽ kiện đồng chí ra tòa."
Lời khiêu khích của tôi khiến anh ta phẫn nộ nhưng hoàn toàn bất lực: "Từ Tình, cô nhớ cho kỹ. Tôi sẽ theo dõi cô đến cùng!"