Tối hôm đó, Bùi Chu như thường lệ, vừa về đến nhà đã nôn nóng l/ột sạch quần áo trên người tôi.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi, hơi thở nóng rực phả vào cổ: "Giang Diễn, hôm nay em đi đâu thế? Anh tìm em cả buổi."
"Ừm..." Tôi đáp qua quýt.
Bụng tuy chưa lộ rõ, nhưng sớm muộn gì cũng bị phát hiện thôi.
Một thứ quái th/ai nam không ra nam, nữ không ra nữ như tôi lại mang th/ai con của anh.
Biết được chuyện này, chắc anh sẽ cảm thấy kinh t/ởm lắm nhỉ?
Đến lúc đó, tôi sẽ bị đối xử thế nào đây?
Ánh mắt gh/ét bỏ của anh sẽ trông ra sao khi nhìn tôi?
Chỉ nghĩ tới đó thôi, tôi đã run lẩy bẩy.
Bùi Chu nhận thấy tôi r/un r/ẩy, siết ch/ặt vòng tay hơn: "Lạnh à?"
Ánh mắt tôi vô h/ồn.
Tôi thốt ra như vô thức:
"Bùi Chu."
"Hay là... Chúng ta chia tay đi."
Đôi mắt anh đột ngột biến sắc.
Không kịp nhận ra hiểm nguy đang đến gần, tôi cố chống tay ngồi dậy, tìm cách viện cớ cho quyết định chia tay đột ngột: "Dù sao qu/an h/ệ giữa chúng ta vẫn là cấp trên - cấp dưới, không thể tiếp tục thế này được."
Ngay lập tức, Bùi Chu hung bạo cư/ớp đi hơi thở của tôi bằng một nụ hôn.
Chưa bao giờ anh đi/ên cuồ/ng đến thế, hành hạ tôi sống dở ch*t dở.
Mấy lần tôi cố bò đi trốn đều bị anh nắm ch/ặt mắt cá chân lôi về.
Đến cuối cùng, cổ họng tôi khàn đặc vì khóc, mặt mũi đẫm lệ.
Sáng hôm sau, chân vẫn còn run.
Lần đó thực sự khắc cốt ghi tâm.
Chuyện chia tay, tôi tạm thời không dám nhắc lại nữa.