Không ngờ mình bận rộn cả nửa ngày trời, cuối cùng anh trai vẫn cho rằng tôi đang quản lý anh ấy.
Thế này sao mà được!
Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị anh gh/ét bỏ giống như lời trên màn hình đạn mạc nói mất.
Tôi vắt óc suy nghĩ hồi lâu.
Cuối cùng quyết định đổi một cách khác——
đá/nh đò/n phủ đầu, trực tiếp lấy lòng anh luôn.
Thế là những ngày tiếp theo, ngày nào tôi cũng chu đáo chạy đến công ty đưa cơm cho anh.
Đợi anh tan làm, lại sấn tới ân cần hỏi han xem anh có mệt không.
Lục Căng Dã sau thoáng kinh ngạc đã nhanh chóng thích nghi, bất lực nói.
"Ân cần thế này, nói đi, lại nhắm trúng món trang sức nào rồi?"
Tôi nghẹn họng, vội vàng giải thích.
"Không liên quan gì đến trang sức cả."
"Vậy là muốn m/ua xe?"
"Không phải!"
"Hay là túi xách bản giới hạn?"
Tôi ra sức chứng minh bản thân: "Đều không phải! Em đâu có muốn tiêu tiền của anh!"
Cứ tưởng có thể vớt vát lại chút hình tượng của mình.
Ngờ đâu Lục Căng Dã lại mím ch/ặt môi, sắc mặt sầm xuống.
Anh cười khẩy một tiếng.
"Không tiêu thì không tiêu, nực cười, em tưởng anh muốn m/ua cho em lắm chắc?"
"Đến lúc xài hết tiền tiêu vặt bố mẹ cho, đừng có mà khóc lóc đòi anh đấy."