03

Thời gian trong lãnh cung thoi đưa thoăn thoắt.

Chớp mắt một cái, Tiêu Tranh đã lên ba tuổi.

Trong ba năm này, ta dựa vào sự chỉ điểm của bình luận, đem lãnh cung lật tung lên đến tận đáy.

Nào là kim diệp t.ử do phế hậu ch/ôn giấu, nào là đông châu được sủng phi tiền triều cất giấu trên xà nhà.

Thậm chí dưới đáy một miệng giếng cạn, còn có cả bạc vụn cùng trang sức do mấy đời phi tần lãnh cung tích cóp lại.

Ta dùng số tài phú này, triệt để m/ua chuộc Tào công công cùng mấy tên thị vệ canh gác vòng ngoài lãnh cung.

Lãnh cung hiện tại, bên ngoài nhìn vào vẫn rá/ch nát tồi tàn như cũ nhưng bên trong lại ẩn chứa càn khôn.

Căn phòng được tu sửa kín kẽ không lọt một giọt nước, mùa đông có than ngân ti thượng hạng, mùa hè có khối băng cất giữ dưới hầm ngầm.

Bữa ăn mỗi ngày không còn là cơm thừa canh cặn ôi thiu, mà là thức ăn tươi mới được Tào công công lén lút m/ua từ tiểu thiện phòng của Ngự thiện phòng.

Tiêu Tranh lớn lên cao hơn hẳn những đứa trẻ đồng trang lứa một cái đầu.

Hắn cực kỳ thông tuệ, một tuổi đã biết nói, hai tuổi đã biết chữ.

Ta nhờ Tào công công ki/ếm về Tứ thư Ngũ kinh cùng binh pháp mưu lược, hắn chỉ cần xem qua hai bận là có thể đọc ngược trôi chảy.

Điều khiến ta kinh hãi hơn cả chính là tính cách của hắn.

Hắn rất ít nói, ngoại trừ lúc đối diện với ta còn giữ lại vài phần mềm mỏng của trẻ thơ, thì khi đối mặt với ch.ó mèo hay thậm chí là chuột bọ trong lãnh cung, ánh mắt hắn đều toát ra một cỗ sát khí lạnh lẽo thấu xươ/ng.

Hắn biết rõ bản thân không phải do ta dứt ruột đẻ ra.

Bình luận đã sớm nói cho ta biết, đối phó với loại mầm mống mang nhân cách phản xã hội có trí tuệ cực cao này, lừa dối chính là cách làm ng/u xuẩn nhất.

Chỉ có thẳng thắn chân thành mới đổi lấy được sự tín nhiệm tuyệt đối.

Năm hắn hai tuổi, ta đem chuyện cha mẹ ruột của hắn là ai, vì sao lại vứt bỏ hắn, rành mạch kể lại toàn bộ cho hắn nghe.

Hắn nghe xong, không khóc, cũng chẳng nháo. Chỉ lẳng lặng cầm thanh ki/ếm gỗ ta gọt cho hắn, ra ngoài sân c.h.é.m một con bù nhìn rơm nát bươm.

Sau đó hắn đi đến trước mặt ta, ngẩng cao đầu, ngữ khí bình tĩnh mà kiên định: "Mẫu thân, mạng của hài nhi là do ngài ban cho."

"Những kẻ đó, sớm muộn gì hài nhi cũng bắt bọn chúng phải trả giá đắt."

Ta không hề ngăn cản lòng th/ù h/ận của hắn. Chưa từng nếm trải nỗi khổ của người khác, chớ khuyên người ta hướng thiện.

Cha mẹ ruột muốn g.i.ế.c hắn, hắn mang th/ù là chuyện đương nhiên.

Ta chỉ cần bảo đảm hắn không phát triển lệch lạc thành một tên đi/ên lục thân bất nhận là được.

Bình luận mỗi ngày nhìn Tiêu Tranh luyện võ đọc sách, quả thực còn kích động hơn cả ta.

[Hu hu hu, Tranh Tranh của chúng ta quá đỗi tranh khí rồi.]

[Cái cảm giác nuôi dưỡng tiểu bạo quân phúc hắc này, có ai hiểu thấu không!]

[So với tên Thập Hoàng t.ử do Vạn Quý phi nuôi dưỡng ở cung bên cạnh, quả thực là đả kích giáng cấp. Nghe nói Thập Hoàng t.ử hôm qua ngay cả Tam Tự Kinh cũng không đọc thuộc nổi, bị Hoàng thượng ph/ạt quỳ rồi.]

[Vạn Quý phi tức gi/ận đến mức đ/ập nát toàn bộ bình hoa trong cung, cười c.h.ế.t tôi mất.]

Ta ngồi trên ghế xích đu c.ắ.n hạt dưa, nhìn Tiêu Tranh đang đứng trung bình tấn ngoài sân.

Tháng ngày trong lãnh cung nhàn nhã lại an ổn, ta thậm chí còn hy vọng cả đời này cứ trôi qua như vậy.

Những màn cung đấu, tranh sủng bên ngoài kia, đối với ta mà nói còn chẳng thiết thực bằng một nắm hạt dưa trong tay.

Đáng tiếc, trời chẳng chiều lòng người.

Chuỗi ngày bình yên vào đúng ngày Tiêu Tranh tròn ba tuổi rưỡi, đã bị phá vỡ triệt để.

Buổi chiều hôm ấy, ta đang tựa bên cửa sổ ngủ gật, Tiêu Tranh cầm ki/ếm gỗ luyện tập bổ c.h.é.m ngoài sân.

Đột nhiên, một cái bóng trắng từ trên đầu tường lao v.út vào, lao thẳng về phía Tiêu Tranh.

Là một con mèo Ba Tư toàn thân trắng muốt.

Trên cổ con mèo còn đeo một chiếc chuông vàng ch.óe, hiển nhiên là thú cưng kiều quý do vị chủ t.ử đắc sủng nào đó nuôi dưỡng.

Con mèo Ba Tư bị kinh hãi, giương nanh múa vuốt vồ thẳng vào mặt Tiêu Tranh.

Tiêu Tranh ngay cả mắt cũng không thèm chớp lấy một cái.

Thanh ki/ếm gỗ trong tay hắn cực kỳ chuẩn x/á/c hất ngược lên trên, đ/ập thẳng vào bụng con mèo.

Con mèo Ba Tư t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng, ngã nhào xuống đất cái rầm, co gi/ật hai cái rồi nằm im bất động.

Đúng lúc này, cánh cửa lớn quanh năm đóng c.h.ặ.t của lãnh cung bị người ta một cước đạp tung.

"Tuyết Cầu của ta!" Một giọng trẻ con ch.ói tai vang lên.

Ngay sau đó, một bé trai mặc cẩm bào màu minh hoàng, b/éo m/ập như một quả bóng thịt xông thẳng vào. Phía sau y là một đám đông thái giám cung nữ nối đuôi nhau, đội ngũ hùng hậu.

Ta nháy mắt bừng tỉnh, vội vàng đứng thẳng người dậy.

Thập Hoàng t.ử, tên phế vật do Vạn Quý phi nuôi dưỡng.

Y chạy đến bên cạnh con mèo Ba Tư, thấy mèo nằm bất động, lập tức chỉ thẳng mặt Tiêu Tranh khóc lóc ầm ĩ: "Cái thứ tiện chủng từ đâu chui ra này, lại dám đ.á.n.h c.h.ế.t Tuyết Cầu của ta."

"Người đâu, đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cho ta, đ.á.n.h c.h.ế.t hắn!"

04

Lời của Thập Hoàng t.ử vừa dứt, mấy tên thái giám phía sau lập tức xắn tay áo, hùng hổ lao về phía Tiêu Tranh.

Ta tiện tay vớ lấy thanh gậy chống cửa để sau cánh cửa, một bước dài xông đến chắn trước người Tiêu Tranh.

"Bốp!"

Gậy chống cửa hung hăng nện thẳng vào đầu gối tên thái giám đi đầu, y t.h.ả.m thiết kêu la rồi quỳ rạp xuống đất.

"Ta xem kẻ nào dám động đến hắn."

Ta nắm c.h.ặ.t cây gậy, lạnh lùng trừng mắt nhìn đám khách không mời mà đến này.

Lãnh cung tuy tồi tàn, nhưng ba năm nay ta ăn ngon ngủ yên, sức lực vô cùng sung mãn.

Đám thái giám bị khí thế của ta trấn áp, nhất thời không dám tiến lên.

Thập Hoàng t.ử tức gi/ận đến mức giậm chân bình bịch, chỉ vào mặt ta c.h.ử.i ầm lên: "Mụ đi/ên trong lãnh cung nhà ngươi, ngay cả bổn Hoàng t.ử cũng dám cản sao?"

"Ta phải đi mách mẫu phi, đem toàn bộ các ngươi c.h.é.m đầu!"

Tiêu Tranh đứng phía sau ta, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ta.

"Thập điện hạ."

Ta lạnh giọng cất lời: "Lãnh cung là cấm địa, mèo của ngài đột nhiên phát đi/ên tấn công người. Nó bị đ.á.n.h c.h.ế.t để tự vệ, đây là quy củ."

"Nếu ngài đã không nói đạo lý, hoàn toàn có thể đến trước mặt Hoàng thượng mà phân trần."

"Phân trần cái gì?" Một giọng nữ uy nghiêm mà âm trầm từ ngoài cửa truyền đến.

Ngay sau đó, Vạn Quý phi trang điểm lộng lẫy được cung nữ dìu đỡ bước qua cổng lớn lãnh cung.

Phía sau ả, là một bóng dáng cao lớn vận hoàng bào màu minh hoàng.

Là Hoàng thượng.

Đáy lòng ta chùng xuống, rắc rối to rồi.

Bình luận nháy mắt n/ổ tung.

[Trời đất ơi, Hoàng thượng và Vạn Quý phi sao lại tới đây?]

[Hôm nay là Hoàng thượng dẫn Thập Hoàng t.ử dạo chơi Ngự Hoa Viên, mèo Ba Tư chạy lạc, bọn họ mới một đường tìm tới tận đây.]

[Xong đời rồi, trong nguyên tác lúc này bọn họ căn bản chưa từng chạm mặt, cốt truyện bị đẩy nhanh rồi!]

Ta lập tức nghiêng người, ý đồ dùng thân thể che khuất hoàn toàn Tiêu Tranh.

Vạn Quý phi ánh mắt đầy xót xa ôm Thập Hoàng t.ử vào lòng, sau đó chán gh/ét liếc nhìn x/á/c mèo trên mặt đất, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người ta.

"Bổn cung còn tưởng là kẻ nào ngông cuồ/ng đến thế, hóa ra là Thẩm Thị năm xưa bị phế truất."

Ả cười lạnh một tiếng: "Sao hả? Ở trong lãnh cung ba năm, quy củ đều quên sạch rồi ư? Thấy Hoàng thượng còn không mau quỳ xuống!"

Ta buông gậy, kéo Tiêu Tranh cùng nhau quỳ rạp xuống, cúi gằm mặt không nói một lời.

Hoàng thượng dường như cực kỳ phản cảm với sự tồi tàn của lãnh cung, gã dùng khăn tay che kín miệng mũi, mất kiên nhẫn quét mắt nhìn ta một cái.

"Đã là một ả đi/ên, lại đ.á.n.h c.h.ế.t sủng vật của Thập Hoàng t.ử, lôi ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t bằng lo/ạn côn đi. Đứa trẻ kia cũng xử lý cùng luôn, giữ lại chỉ tổ sinh sự."

Ngữ khí tùy ý đến mức tựa như đang nghiền c.h.ế.t hai con kiến hôi.

Thập Hoàng t.ử lập tức nín khóc mỉm cười, vỗ tay reo hò: "Đánh c.h.ế.t, đ.á.n.h c.h.ế.t toàn bộ."

Đám thái giám lĩnh mệnh, một lần nữa bao vây tiến lên.

Ta c.ắ.n nát đầu lưỡi, ép buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.

Không được hoảng, vẫn chưa đến bước đường cùng.

Ta đột ngột ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào Hoàng thượng: "Hoàng thượng minh xét, đứa trẻ này không phải dã chủng trong lãnh cung, nó chính là huyết mạch của hoàng gia."

Lời này vừa thốt ra, cả khoảng sân nháy mắt chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Sắc mặt Vạn Quý phi chợt biến đổi, lệ thanh quát lớn: "Nói hươu nói vượn, lãnh cung lấy đâu ra huyết mạch hoàng gia? Còn không mau động thủ!"

"Khoan đã." Hoàng thượng khẽ giơ tay, ngăn cản đám thái giám.

Gã híp mắt đ.á.n.h giá Tiêu Tranh đang được ta che chở phía sau.

Tiêu Tranh giờ phút này tịnh không hề cúi đầu. Hắn từ phía sau ta đứng thẳng dậy, sống lưng vươn thẳng tắp.

Khuôn mặt kia, cứ như vậy trực diện phơi bày trước tầm mắt của Hoàng thượng và Vạn Quý phi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm