NGƯỜI MAI TÁNG

Chương 68: Tống Tiên Sinh Xuất Chiêu

21/06/2025 21:02

Ánh mắt Cao Hồng Phi trầm xuống, quay đầu nhìn tôi nói: “Cậu chắc chắn hắn là Âm Dương Sư Nam Cương chứ?”

Tôi nhớ như in dáng người của hắn.

“Đúng, tôi đoán hắn vẫn còn ở trong nhà tang lễ!”

Sắc mặt của Cao Hồng Phi thoáng có chút do dự, ông ta cười khẽ: “Cậu đến đây tìm hắn, chắn hẳn là đã có biện pháp đối phó với hắn phải không?”

Tôi đương nhiên không phải là đối thủ của Âm Dương Sư Nam Cương, cho nên tôi chỉ có thể gọi cho Tống tiên sinh, nhờ ông ấy tới.

Cao Hồng Phi tập hợp tất cả nhân viên đang làm việc, bảo bọn họ tìm bên trong và ở xung quanh, nếu phát hiện có người lạ, lập tức báo lại.

“Có nhiều người hợp sức, Ngô tiên sinh, lần này cậu yên tâm rồi chứ?”

Hiện tại, tôi không thể buông lỏng cảnh giác được, lúc này đang là ban ngày, còn không biết hắn đang trốn ở cái xó xỉnh nào.

Nhưng việc đã đến nước này rồi, tôi cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Tôi trở lại phòng làm việc của Cao Hồng Phi, nhà tang lễ mất nhiều th* th/ể như vậy, nhưng bộ dáng ông ta lại không có gì khác thường, ông ta vỗ vai tôi nói: “Không việc gì đâu, đợi lát nữa sẽ có tin tức thôi.”

Tay Cao Hồng Phi lạnh băng, nhiệt độ chẳng khác gì người ch*t, từ cơ thể ông ta phát ra từng trận âm khí, thật sự không giống như dáng vẻ của người còn sống.

Tuy rằng Cao Hồng mang đến cho tôi loại cảm giác này, nhưng ông ta vẫn là người sống, điểm này không thể phủ nhận, chẳng qua là tôi không hiểu tại sao ông ta lại có bộ dáng như hiện tại.

“Giám đốc Cao, tôi lên mạng tìm hiểu về nhà tang lễ của ông, hình như đã hoạt động hơn hai mươi năm rồi?”

“Đúng vậy, đã hơn hai mươi năm, tôi vẫn luôn đảm nhận vị trí giám đốc, thời gian trôi qua thật nhanh.”

“Tôi nhớ ông là người sáng lập, lúc ấy cũng đã hơn bốn mươi tuổi, sao bây giờ lại trẻ như vậy?”

Cao Hồng Phi cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của tôi, theo bản năng cười lớn: “Có thể xem như tôi sống tốt đi, sống vui khoẻ giúp trẻ ra mà.”

Tâm tính tốt cũng không đến mức một nếp nhăn cũng không có được? Nếu nhẩm tính thì tuổi ông ta hẳn phải ngoài 60.

Tôi ngày càng mơ hồ về Cao Hồng Phi. Nhưng ông ta vẫn là người nhạy bén, thấy tôi có điểm ngờ vực, lập tức chuyển đề tài.

“Ngô tiên sinh, nếu lát nữa tìm được Âm Dương Sư Nam Cương, cậu định xử lý như thế nào?”

“Trước kia Âm Dương Sư Nam Cương đều do các gia tộc phong thuỷ thanh trừ, bây giờ cũng cần phải thông báo cho họ một tiếng!”

“Ồ? Đã có người giúp cậu à?”

Tôi khẽ gật đầu: “Tống gia, Tống tiên sinh.”

“Ra thế, Tống Vạn Sơn à, ông ta đúng là có năng lực đối phó Âm Dương Sư Nam Cương, nghe nói hiện tại ông ta đang ở bên kia sông hưởng thụ sự giàu có!”

Lời vừa dứt, đột nhiên một nhân viên của nhà tang lễ đi vào, vội vã hô: “Tìm được rồi, chúng tôi tìm thấy người đàn ông khổng lồ cao hơn hai mét ở phía Bắc linh đường!”

“Thật sao?”

Tôi mừng rỡ như đi/ên, Cao Hồng Phi đứng bên cạnh hỏi: “Tình huống bây giờ thế nào rồi?”

“Khi chúng tôi tìm được, người này hình như đang ngủ, chúng ta không dám kinh động đến hắn, giám đốc Cao, có nên báo cảnh sát không?”

Cao Hồng Phi lắc đầu: “Báo cảnh sát cũng vô dụng thôi, Ngô tiên sinh, chúng ta đi thôi!”

Tôi và Cao Hồng Phi cùng với nhân viên nhà tang lễ đi đến linh đường phía Bắc, nơi đây đúng là vạn năm đều không thấy một chút dương khí, khó trách tên kia chọn trốn ở chỗ này.

Nhìn thân thể cao lớn của hắn, tôi vội vàng gọi cho Tống tiên sinh, bảo ông ta nhanh tới đây.

Một lúc sau, Tống tiên sinh tới cùng với Lam Lâm và Tống Hạ.

Ba người nhìn tên Âm Dương Sư Nam Cương kia, ánh mắt nghiêm trọng, Tống tiên sinh hỏi tôi: “Tên này trước giờ vẫn ở đây sao?”

“Tối hôm qua hắn tr/ộm th* th/ể, hiện tại tôi cũng không biết những th* th/ể đó đi đâu rồi.”

Cao Hồng Phi đột nhiên nói: “Những th* th/ể đó chưa được lưu giữ trong nhà tang lễ, vẫn chưa tổ chức lễ tang, bảy ngày h/ồn không trở về, cho nên nguyên thần chưa tiêu tán, khả năng hắn đã nuốt chửng nguyên thần của những th* th/ể đó rồi!”

Nghe đến đây, Tống tiên sinh nhíu ch/ặt lông mày, hít sâu một hơi, một mình đi tới phía trước.

“Tống tiên sinh, cẩn thận!”

“Ông nội, cẩn thận!”

Tống tiên sinh sinh ra trong gia tộc về phong thuỷ, thân thủ tự nhiên sẽ không tệ, hơn nữa ông ta đang cầm Thất Sát Tướng Quân Lệnh, có thể nói là bất khả xâm phạm.

Tống tiên sinh đọc lớn một câu thần chú, chỉ trong nháy mắt đã đá/nh thức Âm Dương Sư Nam Cương.

Người này vóc dáng vô cùng to lớn, cao hơn hai mét, mặc một bộ quần áo rá/ch rưới, hai má đầy vết bỏng.

Thực ra đó không phải vết bỏng thông thường mà là bị mặt trời chiếu tới nên bỏng.

Tống tiên sinh hít sâu một hơi, trên tay tạo ra lốc xoáy, Thất Sát Tướng Quân Lệnh cũng bay lên không trung.

Âm Dương Sư Nam Cương nhìn Tống tiên sinh, vẻ mặt dữ tợn, miệng mở ra như chậu m/áu, giữa kẽ răng vẫn còn sót lại những mảnh th!t vụn.

“Tên này, chẳng lẽ đến x/ác người ch*t cũng ăn sạch sẽ sao?” Lam Lâm hỏi.

“Có lẽ vậy!”

Cao Hồng Phi chỉ vào một bộ h/ài c/ốt ở phía trước cách đó không xa, trong phút chốc tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Hắn còn ăn cả x/=á/c ch*t ư?”

“Ai da, bây giờ tôi cũng không biết nói thế nào với người nhà của người mất đây!” Cao Hồng Phi bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhưng bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn Tống tiên sinh, chân mày Tống tiên sinh nhíu thành một đường, hét lên với Âm Dương Sư Nam Cương: “Tàn dư tai hoạ, gây hại thế gian, ta tất phải tiêu diệt ngươi!”

Âm Dương Sư Nam Cương nói gì đó mà chúng tôi không hiểu được, trong miệng hắn lẩm bẩm một tràng dài.

Thế mà Cao Hồng Phi lại nghe hiểu, phiên dịch lại cho chúng tôi: “Hắn nói, đến nông nỗi này rồi mà còn không chịu buông tha hắn sao?”

Tôi có chút khó hiểu, Cao Hồng Phi làm thế nào hiểu được loại ngôn ngữ này?

Chẳng lẽ trước kia ông ta và Âm Dương Sư Nam Cương có qua lại với nhau à?

Tống tiên sinh cười lạnh: “Hừ, Tổ sư gia có nói, thấy một gi*t một, thấy một đôi thì gi*t một đôi!”

Lời vừa nói xong, chỉ thấy Thất Sát Tướng Quân Lệnh trực tiếp đ/âm vào ngựk trái của Âm Dương Sư Nam Cương.

“Aaaaa!”

Âm Dương Sư Nam Cương khuôn mặt vặn vẹo, che lại nơi tim bị đ/âm trúng, Thất Sát Tướng Quân Lệnh đã hoàn toàn cắm sâu vào trong.

Điều kỳ lạ là thứ chảy ra không phải m/áu mà là một chất lỏng màu hồng đầy mùi tanh.

"Đây là cái gì? Hôi quá!" Tống Hạ che mũi lại hỏi.

“Nước th/ai ch*t non!”

Cao Hồng Phi nói: “Nghe đồn bọn Nam Cương từ nhỏ ngâm trong nước th/ai nhi, dần dà, m/áu cũng biến thành thế này, thật là gh/ê t/ởm.”

Tống tiên sinh không hề lưu tình, chắp tay trước ngựk, kh/ống ch/ế Thất Sát Tướng Quân Lệnh, ngày càng tăng lực đạo, tim của Âm Dương Sư n/ổ tung!

“Bùm!”

Một tiếng n/ổ lớn vang lên, Âm Dương Sư Nam Cương hai mắt trắng dã, trái tim bị xuyên thành một lỗ thủng lớn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9