Thời gian chờ đợi dường như quá đỗi dài đằng đẵng.

Tôi thản nhiên liếc nhìn, rồi nhận ra vốn dĩ con số “9” còn đáng sáng ấy lại trở nên tắt ngúm.

“Chuyện gì vậy trời, thang máy hỏng rồi à?”

Khi tôi chuẩn bị đưa tay ra ấn thang máy lần nữa, thì thang máy đột ngột rung lắc.

Đèn, tắt rồi.

Thang máy trong b/ệnh viện vẫn luôn mang đến cảm giác âm u đ/áng s/ợ đến lạ kỳ.

Trong không gian chật hẹp tăm tối, tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở của chính mình thật rõ ràng.

“Cọt kẹt!”

Trên nóc thang máy phát ra tiếng kim loại m/a sát nhau chói tai.

Sau khoảng thời gian dừng lại ngắn ngủi, thang máy bắt đầu rơi xuống bằng tốc độ kinh h/ồn.

“Bụp!”

Thang máy tiếp đất đầy nặng nề, hai tay tôi bám vào tường cố gắng giữ vững thăng bằng, Tống Phi Phi và Thẩm Hạo thì lại ngã sõng soài xuống dưới đất.

“Má nó, đ/au quá đi mất!”

Lúc này đèn thang máy bỗng nhiên nhấp nháy vài lần, rồi phát ra ánh sáng tối mờ.

Ánh sáng này vừa trắng bệch vừa pha lẫn chút xanh lục, làm nổi bật Tống Phi Phi trông giống như một nữ q/uỷ.

Cô chật vật bò dậy từ dưới đất, Thẩm Hạo cũng chống chân đứng dậy:

“Sao chất lượng của thang máy này lại kém thế nhỉ?”

“Nếu Sa Sa đi thang máy xảy ra chuyện gì thì phải làm sao, không được, tôi phải đi tìm nhân viên b/ệnh viện để phản ánh.”

Trong lúc đang nói, cửa thang máy mở ra.

“Ting!”

Trên nút bấm của thang máy, con số “-1” đang nhấp nháy ánh sáng trắng yếu ớt.

Khi cánh cửa thang máy mở ra, một nhóm người lần lượt đi vào, không gian chật hẹp ngay lập tức trở nên đông đúc.

Tôi đếm một lượt, có tổng cộng 7 người, già trẻ trai gái đủ cả.

Mặc dù gương mặt của họ khác nhau, nhưng cơ thể lại cứng đờ như nhau.

Khi đứng gần, trong khoang mũi còn tràn ngập mùi cồn khử khuẩn nồng nặc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm