Nam tóc dài nũng nịu cười một tiếng, "Cường ca, người ta dĩ nhiên là nghe được mà!"

Nam râu cười một tiếng khằng khặc quái dị, "Ha ha ha, vốn cho rằng là tiểu mao tặc, không nghĩ tới lại có thể...gặp được đồng đạo..."

"Đồng đạo" Trong nháy mắt khi hai chữ này rơi xuống…

"A …!!!" Tiếng kêu thảm thiết cực kỳ thê thảm vang lên, thân người tên lính đ/á/nh thuê đã bị đ/á/nh bay, thân thể nặng nề đ/ập thẳng lên vách tường.

"Joe!!!" Mặt khác hai tên lính đ/á/nh thuê còn lại đã kinh hãi đến biến sắc, không cách nào tin được hướng về gã nam râu nhìn lại.

Mới vừa rồi người đàn ông này nói cái gì, đồng…đồng đạo?

Tên tiểu bảo an này vậy mà lại có thể cũng là lính đ/á/nh thuê?

Đáng ch*t! Quả nhiên không nên mất cảnh giác mà!

Joe chật vật bò dậy, bất quá mới vừa bò dậy liền bị đ/á/nh bay, cứ như thế lặp đi lặp lại.

Trong phòng khách lớn như vậy, không ngừng vang lên tiếng "Phanh" "Phanh" "Phanh" của thân thể va đ/ập vào trên vách tường.

Thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê thấy tình huống không ổn, quyết định gia nhập cuộc chiến, kết quả, bước chân vừa động, đã bị một mái tóc dài thổi qua trước mắt, chỉ thấy gã đàn ông tóc dài đã đột nhiên chặn đường đi của hắn lại.

"Tìm ch*t!" Thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê rống gi/ận vung quyền.

"Ầm…!!!"

Một giây kế tiếp, hắn liền bị nam tử tóc dài dùng chiêu thức hoàn toàn giống với nam râu đ/á/nh bay ra ngoài.

Gã b/éo lách người né tên lính đ/á/nh thuê bị đ/á/nh văng tới, đạp cho một phát, nhất thời rống to, "Khỉ khô! Họ Đường kia! Ngươi hướng chỗ nào ném đấy! Tổn thương tôm hùm nhỏ của ta, ta liều mạng với ngươi!"

"Đáng ch*t..." Tên thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê lần thứ hai bị đ/á/nh bay, mặt đầy không cách nào tin tưởng, hướng về tên nam tử tóc dài có vẻ nhu nhu nhược nhược nhìn lại.

Cái này…cái này là chuyện gì xảy ra?

Làm sao mà thân thủ của người đàn ông này cũng kinh người như vậy...

Không được! Phải nghĩ biện pháp!

Trong con ngươi của thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê lóe lên một vệt tinh quang, sau đó hướng về gã đầu bếp b/éo đứng ở trước người hắn đ/á/nh tới.

Kết quả, thân hình vừa động, đầu bếp b/éo trước mắt lại giống như là u linh, biến mất không còn tăm hơi...

Một lát sau, sau lưng truyền tới âm thanh rét buốt, "Đang tìm ta sao?"

"A …!!!" thủ lĩnh lính đ/á/nh thuê sợ đến h/ồn phi phách tán, theo bản năng liền muốn hướng về lối ra chạy trốn. Kết quả, mới vừa tới cửa, liền bị một cước đạp bay.

Mà người đạp hắn, đúng là cái lão bất tử mới rồi hắn còn luôn miệng ch/ửi m/ắng...lão quản gia cao tuổi...

Chuyện này... Chuyện này... Những người này rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra...

Tại sao hai tên lính đ/á/nh thuê cấp C đều không có chút năng lực phản kháng nào?

Tên lính đ/á/nh thuê đang bắt giữ Tiểu Loli thấy tình huống không ổn, vội vàng thả Tiểu Loli ra, muốn trước tiên chạy đến hỗ trợ.

Hắn dùng sức đẩy mạnh, thân thể Tiểu Loli bị đẩy chợt lảo đảo một cái, sợi dây chuyền nhỏ màu hồng hình con thỏ trên cổ bị kéo đ/ứt rơi xuống, thủy tinh trong nháy mắt bị rớt bể.

"Ta... Con thỏ nhỏ... Chủ nhân đưa cho ta..."

Tiểu Loli ngơ ngác nhìn sợi giây chuyền trên đất, thiên chân khả ái trong đáy mắt lập tức rút đi, hóa thành sát ý làm người ta rợn cả tóc gáy.

Tên m/ập mạp ở đối diện bỗng rùng mình, "Ai nha nha, lần này có thể là xong đời..."

Nam râu cũng nuốt nước miếng, ngay cả động tác hành hạ người khác cũng đều ngừng.

Người lính đ/á/nh thuê kia đang muốn rời đi, bỗng một cánh tay bị Tiểu Loli ở trước người hắn nắm lấy.

Sau đó, trước người truyền tới một âm thanh nũng nịu, "Tiểu ca ca, ngươi đi đâu vậy? Trò đùa này, vẫn còn chưa diễn xong đâu..."

"Cút ngay!" Lính đ/á/nh thuê không suy nghĩ gì, liền chuẩn bị ném cô bé ra ngoài, lại phát hiện tay của cô bé lại không hề di chuyển, "Ngươi..."

"Ngươi gi*t thỏ của ta, vậy thì, dùng mạng của ngươi để trả là được rồi..."

Một giây kế tiếp, "Phanh ——" một tiếng vang thật lớn, nam nhân cao to lực lưỡng thân hình to con lại có thể bị một thân ảnh nhỏ bé như vậy ném qua vai, té cái oạch xuống đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
9 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12
11 Nhân Tượng Chương 12
12 Suối Bất Lão Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi biến tình yêu thầm lặng thành tiểu thuyết.

Chương 6
Châu Kiệt Luân có một bài hát tên là 'Diệp Huệ Mỹ', lấy tên của mẹ anh ấy. Thời cấp ba, tôi cũng từng làm một việc điên rồ, giấu kín suốt 7 năm. Tôi gửi bản thảo cho một tạp chí tiểu thuyết khá nổi hồi đó, với tựa đề 'Sở Hoài Tri'. Sở Hoài Tri, là tên của người tôi thầm thương. Bút danh tôi dùng chính là tên mạng của mình, Diệp Tử. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu năm đó anh ấy nhìn thấy tiểu thuyết này, liệu có đoán ra là ai viết không? Hay chỉ coi như trùng tên rồi cười xòa cho qua? Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, dùng ẩn danh và bút danh, sẽ không bị phát hiện mối tình thầm kín này. Cho đến 7 năm sau, trong buổi họp lớp cấp ba, tất cả những bí mật được cất giấu, lần lượt bị vạch trần.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1