Hỉ Khí Q/uỷ lần lượt phát kẹo, những viên kẹo có kích thước bằng quả bồ đào, được gói trong giấy gói màu đỏ, mùi rất thơm, có người không do dự mà x/é giấy gói ra và ăn ngay. Cũng có một số người không muốn ăn nên nhét kẹo cưới vào trong túi.

Hỉ Khí Q/uỷ nhìn chằm chằm vào họ.

"Sao cậu không ăn? Cậu không muốn chúc mừng cho chúng tôi sao?”

Đôi mắt hắn cực kỳ to, sắc mặt vô cùng âm u, lại thêm nụ cười quái đản, mọi người không khỏi sợ hãi nên phải hợp tác ăn kẹo.

Giang Hạo Ngôn lặng lẽ đến gần rồi thì thầm vào tai tôi.

“Tại sao hắn lại ép mọi người ăn kẹo vậy?”

"Đây là quy tắc của âm hôn, sau khi ăn kẹo cưới, phải tuân thủ nghi thức, cùng với đó là…mười năm tuổi thọ.”

Q/uỷ Môn quan ở gần đây, những cô h/ồn dã q/uỷ này sợ m/a q/uỷ ở âm phủ, chắc chắn sẽ không dám gi/ết người với quy mô lớn. Nhưng âm hôn thì khác, khi nhận kẹo cưới cũng giống như lập khế ước với đối phương, bất kể là mười năm hay hai mươi năm tuổi thọ, âm phủ cũng không quan tâm.”

“Sau khi ăn kẹo cưới, sẽ tham dự tiệc rư/ợu, trong bữa tiệc họ sẽ ăn rất nhiều thứ ở âm phủ, khi trở về chắc chắn sẽ gặp xui xẻo mấy năm. Hơn nữa, một khi đã bị mượn thọ, sức khoẻ sẽ rất yếu, cũng có thể ch/ết yểu ngoài ý muốn.”

Quý Khang kinh hoảng.

"Vậy chúng ta thấy ch/ết mà không c/ứu sao?"

"Vừa rồi không phải tôi đã c/ứu rồi sao? Là do bọn họ không nghe, đây chính là số mệnh của họ. Hơn nữa mục tiêu chính của chúng ta bây giờ chính là c/ứu Hoa Vũ Linh. Nếu theo bọn họ đi dự tiệc, không tới trời sáng, chúng ta cũng không trở về được. Chúng ta không thể trì hoãn được nữa.”

Quý Khang nghe nhắc đến Hoa Vũ Linh thì không tiếp tục lên tiếng.

Người b/ắt c/óc Hoa Vũ Linh không yêu cầu tiền chuộc hay bất kỳ điều kiện nào khác, hắn chỉ nói Hoa Vũ Linh đang ở núi Thái Sơn và bảo tôi tìm cô ấy. Chuyện này không đầu không đuôi, tôi thực sự không biết mục đích cuối cùng của đối phương là gì.

Vì vậy, trước khi đến đây, tôi đã gieo quẻ.

Hạ khảm và thượng khảm chồng lên nhau, đều là quẻ khảm, đại hung.

Khảm là nước, cũng tượng trưng cho sự nguy hiểm, hai khảm chồng lên nhau, hiểm càng thêm hiểm, cho nên không thể gây thêm rắc rối nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm