14.

Ông ta đứng đó, lặng lẽ nhìn mẹ của Tạ Hoài Yến ngã quỵ dưới nền đất, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt: “Dù thế nào thì nó cũng là con trai nhà họ Lục, bà muốn để nó mang họ Tạ à? Đừng nằm mơ nữa.”

Hóa ra là vậy…

Phu nhân nhà họ Lục không thể sinh con, ba anh đã lo lắng suốt một thời gian dài, rồi bất chợt nhớ ra – bên ngoài còn có một đứa con rơi.

Thế là ông ta lập tức gi/ật Tạ Hoài Yến về từ tay mẹ ruột, ngang nhiên tuyên bố với thiên hạ: “Đây là con trai của vợ cả.”

Ông ta vui vẻ. Bà vợ cả cũng vui vẻ. Cả nhà họ Lục hớn hở sung sướng.

Chỉ có điều, từ đó về sau, cuộc đời của mẹ Tạ Hoài Yến bị hủy diệt một lần nữa.

Bà khóc đến khô nước mắt, từng nhiều lần đến tận nhà họ Lục đòi con, nhưng mỗi lần đều bị người ta không thương tiếc kéo ra ngoài, ném lại giữa gió lạnh.

Từ đó, bà không bao giờ được gặp lại con trai mình lần nào nữa.

Còn về phần Tạ Hoài Yến, vừa bước chân vào ngôi nhà đó, liền bị ép đổi tên thành Lục Hoài Yến.

Anh phải c.ắ.n răng chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của người cha ruột, chịu đựng sự ghẻ lạnh kh/inh miệt của người mẹ kế.

Còn phải sống giữa nhà hào môn với quy tắc hà khắc, sự giáo d.ụ.c đến mức tà/n nh/ẫn – vì họ muốn đào tạo ra một công cụ đắc lực cho gia tộc.

Nhưng anh chưa từng quên, mục tiêu của mình – là thoát ra, để đi tìm mẹ.

Ngày anh bỏ trốn, đã chuẩn bị mọi thứ kỹ càng. Rốt cuộc, anh thật sự thoát ra ngoài.

Nhưng một đứa trẻ mười hai tuổi bị thương đầy mình, làm sao hiểu được cái nơi gọi là “nhà” kia… lại là một cái lồng chim khổng lồ chằng chịt tầng tầng lớp lớp.

Anh lạc đường giữa mê cung rộng lớn, cuối cùng bị người giúp việc phát hiện và lôi trở về.

Lần đó, cả nhà họ Lục nổi trận lôi đình.

Phu nhân nhà họ Lục gh/ê t/ởm mà mắ/ng ch/ửi, nói anh là một thứ m á u bẩn vô ơn, cần phải “rút hết m á u dơ bẩn ra khỏi người”.

Và rồi, những trận tr/a t/ấn, hành hạ thể x/á/c và tinh thần bắt đầu không ngừng.

Mỗi lần trốn, lại bị bắt, rồi lại bị trừng ph/ạt nặng hơn.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại… Cho đến một ngày, cuối cùng anh trốn thoát thành công.

Anh chân thấp chân cao chạy về căn nhà cũ, lòng đầy hi vọng và hồi hộp.

Nhưng thứ chờ đợi anh là đồ đạc phủ bụi, căn phòng lạnh lẽo, và một câu cảm thán của người hàng xóm: “Đáng tiếc cho người mẹ ấy… Mới hơn ba mươi mà đã bệ/nh mất rồi…”

Từ giây phút ấy, Tạ Hoài Yến hoàn toàn thay đổi.

Hệ thống kể đến đây, tôi không nghe nổi nữa, lập tức giơ tay ra hiệu “ngưng lại.”

Hệ thống cũng rất biết điều, im bặt không nói thêm lời nào.

Tôi nhắm mắt thật ch/ặt, cố gắng nuốt xuống cơn nghẹn ngào đang dâng lên mãnh liệt nơi ng/ực.

Nhưng càng muốn kìm lại, càng không thể kìm được.

Trong mớ suy nghĩ hỗn lo/ạn, tôi bất giác nhớ lại cái đêm mà Tạ Hoài Yến cùng tôi chơi trò “Phòng thoát hiểm.”

Hôm ấy, tôi một mình chạy khắp ngôi biệt thự khổng lồ, lòng nóng như lửa đ/ốt, chân mỏi rã rời, mãi đến khi gục ngã nơi bãi cỏ, vẫn không thấy lối ra.

Hồi đó tôi đâu ngờ… Tạ Hoài Yến từng giống hệt tôi.

Cũng từng một mình.

Cũng từng trầy trật, rướm m/áu, khao khát rời khỏi chiếc lồng son ấy, đi tìm một người duy nhất yêu thương anh.

Nhưng kết quả không giống tôi.

Tôi không thoát ra được, sẽ có người quay lại tìm tôi, ôm tôi vào lòng, khoác lên tôi chiếc áo ấm áp.

Thế nhưng Tạ Hoài Yến mười hai tuổi không trốn thoát được, thứ chờ đợi anhh chỉ là những trận hành hạ lạnh lẽo cùng tiếng m/ắng nhiếc vô tình.

Và cả sự tuyệt vọng lặp đi lặp lại ở những lần kế tiếp, tuần hoàn không dứt. 

15.

Phần còn lại của câu chuyện… thực ra lại đơn giản đến bất ngờ.

Kể từ sau khi biết mẹ đã mất, Tạ Hoài Yến liền trưởng thành với tốc độ k/inh h/oàng.

Th/ủ đo/ạn anh dùng vô cùng lạnh lùng, ra tay dứt khoát, hành sự không chần chừ. Chẳng bao lâu sau, anh đã đứng vững trong nhà họ Lục.

Cuối cùng, vào ngày sinh nhật của cha mình, anh xách theo một khẩu sú/ng, bước vào phòng ngủ chính của dinh thự nhà họ Lục.

Ba ruột và mẹ kế vừa nhìn thấy khẩu s.ú.n.g liền h/ồn bay phách lạc, hét thất thanh lao đến đ/ập cửa cầu c/ứu.

Nhưng cánh cửa sắt ấy… đã bị anh khóa trái từ trước.

Tạ Hoài Yến chậm rãi từng bước tiến đến, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng, ôn nhu như ngọc, “Trước đây các người đã đối xử với mẹ tôi thế nào… Sao đến lượt mình thì bắt đầu sợ rồi?”

Từ hôm đó, nhà họ Lục hoàn toàn đổi chủ.

Cái họ “Lục” đã bị xóa bỏ.

Gia tộc đó, từ nay mang họ “Tạ.”

Sau khi hệ thống kể xong câu chuyện, cả hai chúng tôi lặng im một hồi lâu.

Phải mất một lúc, hệ thống mới thở dài thốt lên: “Trước kia tôi chỉ lướt qua phần nội dung này cho có… Hôm nay đọc kỹ lại một lần, mới nhận ra - tên phản diện này hình như… cũng thật đáng thương.”

Đến cả hệ thống - thứ đã lang bạt khắp các thế giới tiểu thuyết, quen thuộc với trăm ngàn loại nhân vật, còn cảm thán như vậy, thì thật sự không đơn giản.

Tôi càng nghe, lòng càng rối bời, “Vậy rốt cuộc tại sao Tạ Hoài Yến lại bị định danh là siêu phản diện? Tuổi thơ bi thảm, trả th/ù cho mẹ, vừa mạnh mẽ vừa đáng thương… kiểu nhân vật như thế, sao lại bị xem là kẻ x/ấu chứ?”

Hệ thống ngẫm nghĩ trong chốc lát, rồi đáp: “Chắc là vì… những chuyện sau này.”

“Tạ Hoài Yến từng tự mình xây dựng thế lực ở nơi hỗn lo/ạn nhất thành phố A. Nhìn từ ngoài vào thì như thể anh ta có dã tâm, muốn làm bá chủ hắc đạo.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
12 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm