Hòm Nữ 5: Thiên Sư Biến Mất

Chương 15

05/01/2026 17:54

“Chị hai!” Tôi kích động gọi thật to.

Lúc này, một bóng người thon dài, tay cầm trường đ/ao màu đen bước ra từ cánh cửa vỡ nát.

Q/uỷ Anh mất một cái đầu, gào lên thảm thiết khiến cả mặt đất rung chuyển.

Tôi đứng không vững, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Q/uỷ Anh nhe nanh nhọn hoắt, lao thẳng về phía chị hai.

Chị hai mặt không đổi sắc, trên tay tuôn ra một luồng khí đen.

Lưỡi đ/ao hoàn toàn bị bao phủ bởi khí đen.

Chị hai vung đ/ao ch/ém lên không trung.

Khi lưỡi đ/ao sắp chạm vào Q/uỷ Anh, nó bất ngờ đổi hướng, lao thẳng về phía sau chị hai.

“Chị hai coi chừng!”

Vừa dứt lời, chỉ nghe Q/uỷ Anh thét lên một tiếng, bay ngược ra xa.

Đập xuống đất một cú nặng nề.

Nó không dừng lại mà vùng lên ngay, đổi mục tiêu tấn công sang Trương Tuyết Niệm.

Lần này chị hai thậm chí còn chẳng nhúc nhích, chỉ đứng nguyên tại chỗ vung đ/ao liên tiếp từ xa, lại một lần nữa đ/á/nh bật Q/uỷ Anh.

Q/uỷ Anh gi/ận đi/ên lên.

Thở phì phò.

Chúng tôi đứng sau lưng chị hai, cảnh giác nhìn nó.

Không ngờ Q/uỷ Anh đột nhiên chúi đầu xuống đất.

Dường như muốn độn thổ đào tẩu.

Chị hai đ/âm mũi đ/ao xuống đất, khi rút lên kéo theo một đoạn đuôi bị ch/ặt đ/ứt.

Nhưng Q/uỷ Anh đã chạy đến dưới chân Q/uỷ Cổ Sư.

Nó phá đất chui lên, nhanh chóng đáp xuống người Q/uỷ Cổ Sư đang bất tỉnh.

Chỉ vài hơi thở, Q/uỷ Cổ Sư đã biến thành một cái x/á/c khô.

Sau đó cơ thể Q/uỷ Anh nhanh chóng phình to.

Chỗ nối hai cái đầu phồng lên một cục bướu, cục bướu vỡ tung, lại mọc thêm hai đầu rắn nữa, thành ba đầu.

Có lẽ do cưỡng ép mọc ra nên đầu rắn trông hơi dị dạng.

Trên người nó mọc ra một lớp vảy đỏ, mắt cũng bị vảy che kín.

Chiếc đuôi vừa bị ch/ặt đ/ứt lại mọc ra nguyên vẹn.

Chị hai đổi tay cầm đ/ao.

Q/uỷ Anh run lên, có lẽ nhớ lại cảm giác bị đ/á/nh lúc nãy.

Nó dựng nửa người lên, căng cứng toàn thân, ánh mắt đ/ộc địa nhìn chằm chằm vào chị hai.

Chị hai khẽ nhếch mép, thản nhiên bước về phía nó.

Một bước, hai bước...

Vảy trên người Q/uỷ Anh dựng hết cả lên.

Đuôi rắn quất một cái, lao tới như mũi tên.

Tốc độ nhanh gấp đôi lúc trước.

Vút một tiếng đã đến sát trước mặt chị hai.

Chị hai vung đ/ao ch/ém mạnh, nhưng chỉ để lại một vết lõm nông trên người nó.

Lợi dụng khả năng phòng ngự bất khả xâm phạm cùng thân thể nhanh nhẹn, Q/uỷ Anh dần chiếm thượng phong trong cuộc giao đấu với chị hai.

Sau mấy chục hiệp, chị hai lộ ra sơ hở.

Q/uỷ Anh nhân cơ hội quấn quanh cổ chị hai.

Tôi cuống cuồ/ng muốn xông tới, bị Lý sư huynh kéo lại.

Nhìn kỹ lại thì quả nhiên trên mặt chị hai không hề có nét hoảng hốt nào.

Còn quay sang mỉm cười an ủi tôi.

Bỗng nhiên, sau lưng chị hai xuất hiện vô số bóng đen, hàng chục cánh tay vươn ra.

Trong chớp mắt lôi Q/uỷ Anh xuống.

Q/uỷ Anh bị những bàn tay đó x/é nát.

Lớp vảy trên người vỡ thành từng mảng.

Nó không ngừng quẫy đuôi, giãy giụa tìm cách trốn thoát.

Chị hai vung đ/ao ch/ém tới, lại một lần nữa đ/ập nó xuống đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con Trai Tiễn Ta Về Tây Phương, Cả Phủ Đệ Hối Hận Không Kịp

Chương 8
Sau thời gian dài lâm bệnh, con trai tôi hầu hạ bên giường, nhưng lại nghe lời gièm pha mà tự tay đút thuốc độc cho tôi. Hắn nhìn tôi vật vã ngã quỵ, trong mắt không chút kinh hoàng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm: "Tô di nương nói rồi, bệnh lao của ngươi có thể lây nhiễm, chỉ có uống vị thuốc này mới không truyền sang phụ thân và ta." "Mẫu thân, ngươi đã bệnh nặng thế này, đáng lẽ nên sớm nhường lại chính viện, đừng có chiếm chỗ mãi khiến phụ thân phiền lòng." Rèm cửa bị vén lên, phu quân của tôi là Chu Yến, ôm eo người thiếp đứng ngay cửa. Hắn nhìn tôi nằm dưới đất, ánh mắt đầy ghê tởm: "Thế tử độc ác như vậy, người đâu bắt hắn lại tống giam!" Chu Thừa Ngọc mặt mày kinh hãi: "Phụ thân, con đang giúp ngài trừ phiền não mà!" Đứa con trai không biết rằng, mọi hành động của hắn chỉ là tạo thế cho Chu Yến. Hắn ta sớm đã muốn trừ khử đích tử của chính thất, dọn chỗ cho con ngoại thất lên ngôi thế tử. Tôi lau khóe miệng, không hề biện hộ một lời cho Chu Thừa Ngọc. Đợi khi hắn bị lôi đi, tôi lạnh lùng nói với Chu Yến: "Ta có thể nhường chỗ cho các ngươi." "Nhưng huynh trưởng của ta sắp trở về, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của hắn."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
6
Chỉ Lan Chương 8