Thay Da Đổi Mệnh

Chương 3

15/02/2025 19:10

Bà nội không thấy đâu nữa.

Tổ sản xuất và chúng tôi đã tìm rất lâu cũng không tìm được.

Mắt của bà nội không tốt, gần như không nhìn thấy, bình thường bà ấy sẽ không tùy tiện ra khỏi nhà.

Bây giờ đã là 5 rưỡi chiều, nếu còn không tìm được thì trời sẽ tối mất, vậy thì càng không dễ tìm.

Tôi nhìn bốn phía xung quanh, tất cả mọi người đều có mặt, duy nhất thiếu mất Tần Nghiên.

“Tần Nghiên đâu?”

Tôi hỏi những người đang khiêng máy quay.

Bọn họ sững người, lấy ra bộ đàm bắt đầu trao đổi.

Mấy phút sau, có người chạy tới nói với tôi, người quay phim phụ trách quay Tần Nghiên vì đi vệ sinh mà nửa đường đã lạc mất Tần Nghiên.

Sau khi hỏi rõ nơi Tần Nghiên xuất hiện cuối cùng xong, tôi co chân chạy về phía núi.

Khi tìm được bọn họ, trời đã tối rồi.

“Linh Linh? Linh Linh cháu ở đâu?”

Bà nội chống gậy, chậm chạp đi trên đường núi gập ghềnh.

Tần Nghiên ở gần trước mặt bà ấy cười: “Bà nội! Bà nhanh lên, Linh Linh rơi xuống khe núi không ra được, còn đang đợi bà tới c/ứu em ấy đấy!”

“Được được được! Bà đi nhanh hơn!” Bà nội bước nhanh chân, cơ thể cũng lảo đảo càng dữ hơn.

Giống như giây tiếp theo, bà ấy sẽ rơi xuống con sông bên cạnh.

“Bà nội!” Tội vội vàng lên tiếng gọi bà ấy.

Nhưng đã không kịp.

Bà nội đã mất trọng tâm, cả người ngã sang bên cạnh.

Nếu như Tần Nghiên đỡ lấy bà ấy ngay lúc này thì có thể cản được bà ấy.

Nhưng Tần Nghiên không hề.

Cô ta lạnh lùng quan sát, giống như đang xem kịch.

Tôi không màng mọi thứ chạy tới, ngã mạnh trên đất, bà nội đ/è lên ng/ười tôi, phát ra ti/ếng r/ên đ/au đớn.

Mặt của tôi bị đ/á dăm sắc nhọn trên đất đ/âm rá/ch, m/áu tươi ấm nóng chảy ra khắp mặt.

“Ha ha ha ha ha ha ha!”

Tần Nghiên vỗ tay khen hay: “Lâm Linh, mày thành con nhóc x/ấu xí rồi!”

“Tao xem mày còn tạo dáng giả đò trước ống kính như thế nào!”

...

Bà nội được đưa tới phòng y tế trong thôn.

May thay chỉ bị xước da đơn giản, xươ/ng không bị ngã g/ãy.

Mặt tôi cũng được băng bó đơn giản.

Khi tổ sản xuất đuổi đến đã mang không tới không ít đồ bổ quà cáp cho nhà chúng tôi, nhưng không có một ai đề cập đến lỗi lầm của Tần Nghiên.

Nguyên nhân không có gì khác, vì bố của Tần Nghiên là nhà đầu tư lớn nhất của chương trình này.

Trở về nhà, Tần Nghiên đã nằm trên giường ngủ một cách bình thản.

Mẹ ngẩng đầu nhìn cửa sổ đã tắt đèn kia, yếu ớt nói: “Tôi đi sắc th/uốc.”

Bố gật đầu: “Mặt con bé bị rá/ch rồi, thật sự phải mau chóng đổi da.”

Tôi chậm rãi đi lên cầu thang, đi tới cửa phòng của Tần Nghiên.

Cô ta dường như ngủ rất say, tôi lấy chìa khóa mở cửa phòng cô ta ra mà cô ta cũng không cảm nhận được.

Đứng ở đầu giường của cô ta, tôi cúi đầu nhìn cô ta.

Tần Nghiên yên lặng co người trong chăn, khóe miệng còn vương nụ cười.

Cũng phải, đã hủy được mặt tôi, chắc hẳn khiến cô ta rất vui vẻ nhỉ.

Tôi đã đứng tròn 10 phút, Tần Nghiên mới tỉnh dậy.

Cô ta hét toáng lên, lập tức ngồi bật dậy.

Nhìn rõ là tôi, cô ta liền ch/ửi lấy ch/ửi để.

“Mày có bệ/nh à!”

Tôi không quan tâm cô ta, chỉ hỏi cô ta: “Mày biết thôn chúng tao gọi là gì không?”

Cô ta tò mò nhìn tôi, ánh mắt đó giống như đang nhìn người có bệ/nh t/âm th/ần.

“Thôn Hoan Tì.”

Cô ta cười xùy: “Mày tưởng rằng thôn chúng mày trồng sơn trà tốt thì có thể thay đổi vận mệnh sao? Tao cười ch*t mất, nông dân hoàn nông dân, lao động cần cù làm giàu sao? Đây là chuyện cười buồn cười nhất đấy.”

Nghe lời của cô ta, tôi lắc đầu.

“Thôn Hoan Tì, trước đây không gọi là thôn Hoan Tì, trước đây chúng tôi cũng không trồng sơn trà.”

Tần Nghiên nghi hoặc nhìn tôi, không nói gì.

Tôi nói tiếp: “Trước đây, chúng tôi gọi là thôn Hoán Bì.”

“Người trong thôn đến năm 18 tuổi sẽ phải đổi một tấm da mới.”

Tần Nghiên sững người, sau đó nằm trên giường cười lớn: “Ha ha ha ha ha, Lâm Linh ơi mày có bệ/nh à!”

“Mày cho rằng nói xằng nói bậy như này có thể hù dọa được tao à?”

“Cười ch*t người mất thôi!”

Tôi không phản bác lại cô ta, chỉ đưa tay tóm lấy cổ tay của cô ta.

Trong ánh mắt nghi ngờ của Tần Nghiên, tôi hơi dùng sức.

Da trên cổ tay của cô ta giống như cao su bị kéo dài, đây là sự đàn hồi mà da người vốn không thể có.

Ánh mắt của Tần Nghiên trở nên h/oảng s/ợ.

“Nhìn thấy rồi chứ?”

Tôi cười: “Da của mày, rất tốt đấy.”

Cốc cốc cốc...

Bố mẹ bưng một bát th/uốc màu đen đi vào.

Mẹ nhìn tôi: “Bát th/uốc đổi da cuối cùng, đã sắc xong rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0