Chúc Mừng Sinh Nhật

Chương 33

12/07/2026 14:52

Lần hôn mê này kéo dài khá lâu, đến khi tỉnh lại thì đã là hai ngày sau.

Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, loáng thoáng hiện ra bóng dáng Trần Thời Ngạn và Chu Thư Ý.

Tôi mấp máy môi: "... Lạnh quá."

Trần Thời Ngạn nhích lại gần, vén lại góc chăn cho tôi: "Tuyết rơi rồi."

Lúc này tôi mới nhìn rõ, anh đang khóc.

"Đừng khóc." Tôi thều thào.

Một lát sau, tôi lại hỏi: "Có thể tổ chức... sinh nhật bù cho tôi được không?"

Trần Thời Ngạn chợt nhớ ra điều gì đó, vành mắt càng đỏ hoe hơn.

Anh gượng cười một cái, khẽ khàng đáp: "Được."

Bánh kem được mang đến rất nhanh.

Chu Thư Ý điều chỉnh đầu giường, đỡ tôi ngồi dựa lưng lên.

Trần Thời Ngạn lấy ra một chiếc hộp, rồi từ trong đó lấy ra một bé cún nhồi bông.

Tôi đăm đăm nhìn nó hồi lâu, rồi mỉm cười: "Quả nhiên là rất đáng yêu."

Đúng lúc này, Chu Thư Ý bưng chiếc bánh kem tới, cắm nến lên rồi châm lửa.

Tôi nhìn ánh nến lung linh, hồi tưởng lại mấy chục năm ngắn ngủi của cuộc đời mình, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa.

Tôi vẫn luôn tự nhủ rằng bản thân sinh ra đã không được ai chào đón, thì lúc ra đi cũng chẳng cần ai thương xót làm gì.

Nhưng hiện tại, nhìn hai người đang kề cận bên mình, tôi lại cảm thấy chuyến dạo chơi chốn nhân gian này cũng không uổng phí chút nào.

Chỉ là kiếp người này ngắn ngủi quá, ngắn đến mức chưa kịp học cách yêu thương, đã phải nói lời từ biệt.

Dưới sự hối thúc của Chu Thư Ý, tôi khép đôi mi lại, chắp tay nguyện cầu:

Tôi ước ao được gặp lại mẹ, để hỏi bà một câu — mẹ còn oán h/ận con không?

Tôi ước cho quãng đời còn lại của Trần Thời Ngạn luôn được bình an vui vẻ, mong anh sớm gặp được người thương để cùng nhau gắn bó trọn đời;

Tôi... tôi chẳng còn tâm nguyện nào nữa cả.

Tôi từ từ mở mắt ra, hướng ánh nhìn về phía Trần Thời Ngạn, mỉm cười: "Anh vẫn chưa chúc mừng sinh nhật tôi đâu đấy."

Anh cúi người xuống, tỳ trán lên trán tôi: "Chúc mừng sinh nhật."

Chương 9:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quy tắc của thương nữ

Chương 8
Đời này nằm mơ cũng chẳng ngờ được, thân là đại tiểu thư phủ họ Thẩm như ta, lại vì tội 'đánh nhau gây rối' mà bị giam vào đại lao Kinh Triệu Doãn. Đối diện nơi giam giữ, chính là vị hôn phu đang bị đánh cho mặt mày bầm dập, đầu rơi máu chảy. Hai canh giờ trước, ta bắt quả tang hắn tư tình cùng kẻ thù không đội trời chung của ta, lại còn lén lút sao chép bí phương gia truyền của phủ. Hắn ngỡ ta sẽ như kẻ khuê phụ oán hờn mà khóc lóc, hoặc vì thể diện hai nhà mà nhẫn nhịn nuốt giận. Nào ngờ, ta vung bàn tính gỗ tử đàn, đập nát mặt mũi hắn. Nơi công đường, phủ doãn khuyên đôi bên hãy hòa giải. Ta mang theo đôi mắt thâm tím, nhổ một ngụm máu tươi, cười đầy ngạo nghễ: 'Ta không hòa giải. Ta chẳng màng danh tiết, chỉ muốn hắn phải chịu tội theo luật lệ Đại Càn, bị đày đi ba ngàn dặm!'
Cổ trang
0