Đừng nói chuyện với cái cây đó

Chương 17

08/06/2024 17:07

Sau khi đ/á/nh chén no say, ho hồng hài lòng nở hoa rực rỡ.

Mấy giây sau, cánh hoa tàn rơi khắp đất, hiện quả màu xanh đậm

Tôi hái quả, ném vào miệng, vị rất đắng, nhưng vừa ăn cơ thể tôi đã bắt đầu khôi phục lại.

Tôi hái những quả khác nữa, éo ra nước bôi lên người bản thân Ngữ Băng, khoảng mười mấy phút sau, cô ta cuối cùng cũng tách ra khỏi thân cây, mở mắt giống như người đẹp say ngủ.

"... Anh là?"

Trong lòng tôi rất cay đắng, xem ra bản thể của Ngữ Băng không hề tiếp nhận ký ức của phân thân.

Tôi nói với cô ta tôi sẽ bảo vệ cô ta an toàn, đưa cô ta rời khỏi nơi này, Ngữ Băng ngoan ngoãn gật đầu.

Dưới chỉ thị của lọ đào vàng, chúng tôi tìm được một thang máy, đi nó đến viện điều dưỡng.

Không biết vì sao, trong viện điều dưỡng không có một bóng người, bất lể bác sĩ, y tá, còn cả bệ/nh nhân.

Thay vào đó, là những dây thường xuân dày đặc bất thường.

Bọn chúng bò qua cửa sổ vào khắp nơi, đâu đâu cũng có chúng, một số thậm chí còn quấn thành hình người, như thể đang trò chuyện và uống cà phê.

Tôi cảm thấy những dây thường xuân này giống như đang nhìn chằm chằm tôi, khiến lòng người sợ hãi, tôi kéo Ngữ Băng chạy về phía cửa.

Tôi gọi điện thoại cho bạn, sau đó bảo Ngữ Băng đứng đợi bên lề đường.

"Tôi còn phải đi c/ứu một người, bất kể như nào cô tuyệt đối không được đi vào, chỉ ở bên ngoài đợi tôi."

Ngữ Băng gật đầu, nhắc nhở tôi chú ý an toàn.

Tôi lập tức quay lại viện điều dưỡng, tìm ki/ếm Ninh Tiểu Thuần.

Tôi mơ hồ cảm thấy tình trạng của cô ta rất nguy hiểm.

Lọ đào vàng chỉ hướng vào phía trước, dây thường xuân áp sát từng bước phía sau.

Vất vả tìm ki/ếm, tôi cuối cùng tìm được một cánh cửa vô cùng khuất ở phía sau giá sách ở phòng làm việc của viện trưởng.

Tôi mở cửa, đi vào trong, bên trong dường như có một phòng thí nghiệm cực lớn.

Ở giữa phòng thí nghiệm có một pho tượng đ/á màu xanh, nó dường như đang hô hấp, cả căn phòng đều đang rung chuyển theo từng tiếng thở của nó.

Phía trước pho tượng đ/á có một chiếc hộp thủy tinh, bên trong có một cô gái mặc váy trắng đang nằm.

Không sai, chính là Ninh Tiểu Thuần!

Một đám người mặc áo blouse trắng đang vây quanh Ninh Tiểu Thuần làm thí nghiệm gì đó, tôi nhận ra một trong số đó chính là viện trưởng viện điều dưỡng này.

Tôi lấy th/uốc n/ổ trong lòng ra, thứ này là tôi làm bằng phân bón hóa học từ viện trồng cây, đương nhiên tôi chỉ hy vọng dùng nó để tự vệ mà thôi.

Tôi âm thầm đến gần đám nhà khoa học kia từ phía sau, hét lớn:

"Mau thả cô ấy ra! Nếu không tôi sẽ cho n/ổ nơi này!"

Nhìn thấy th/uốc n/ổ trong tay tôi, viện trưởng gi/ật nảy mình, gấp gáp khuyên ngăn:

"Đừng xúc động! Nếu như cậu hủy nơi này tức là hủy đi hy vọng sống sót của loài người!"

"Tôi không quan tâm nhiều như vậy!"

Viện trưởng hắng giọng, trầm giọng hỏi: "Lẽ nào cậu không muốn biết bí mật của viện điều dưỡng này?"

"Ở đây là một căn cứ nghiên c/ứu, nhiệm vụ của chúng tôi là nghiên c/ứu vật thể có sự sống bên ngoài trái đất, nói dễ hiểu chính là người ngoài hành tinh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm