Và làm ơn đừng cản tôi về nhà vào đúng thời khắc mấu chốt này chứ!
Để anh trai yên lặng ch*t đi một chút, được không?!
Nhưng câu trả lời của Giang Từ, hiển nhiên là — không được.
Hắn thậm chí còn khóc:
“Có phải… là em đã làm sai điều gì không? Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?”
Hắn mở miệng rất khó khăn, giọng nhỏ đến mức gần như sợ làm kinh động điều gì đó:
“Anh ơi… Tại sao? Ngay cả anh… cũng muốn rời bỏ em sao?”
3
Giang Từ trước giờ vẫn luôn rực rỡ chói mắt.
Giờ phút này nhìn vào… lại có chút đáng thương.
Giống như một chú chó con lang thang, bị mưa tạt ướt đẫm trong cơn bão, không nhà để về.
Tôi đưa tay ra, rất muốn giống như khi hắn còn nhỏ, xoa xoa đầu hắn.
Nhưng bàn tay dính đầy m/áu ấy chỉ mới r/un r/ẩy nhấc lên được một chút.
Còn chưa kịp chạm lên đỉnh đầu Giang Từ.
Tiếng cảnh báo chói tai của hệ thống đột ngột vang lên trong đầu tôi:
【Cảnh báo! Cảnh báo!】
【Biết rõ Giang Từ có loại tâm tư đó với cậu rồi, ký chủ còn dịu dàng với hắn làm gì nữa? Như vậy chẳng phải sẽ khiến hắn càng không quên được cậu sao? Phải tà/n nh/ẫn tuyệt tình hơn đi chứ!】
【Cứng rắn lên nào ký chủ! Đừng để hắn còn lưu lại bất kỳ niệm tưởng nào về cậu nữa!】
Tôi nghiến răng đáp lại trong đầu:
【Còn phải tà/n nh/ẫn thế nào nữa?】
Hắn từ nhỏ đã không có ai thương, không có ai yêu.
Mẹ ruột mất sớm, cha ruột thì là kẻ bi/ến th/ái, khi còn rất nhỏ, ngay cả người hầu trong nhà cũng có thể tùy tiện ứ/c hi*p hắn.
Khó khăn lắm mới gặp được tôi.
Dù chỉ là một kẻ làm nhiệm vụ bất đắc dĩ, bị hệ thống ép tới cảm hóa hắn.
Nhưng ít ra, trong mười năm ấy, tôi cũng là một trong số rất ít người từng cho hắn hơi ấm.
Là người anh duy nhất mà hắn thân cận và tin tưởng.
Mà bây giờ, ngay cả tôi… cũng cầm d/ao đ/âm chính mình ngay trước mặt hắn.
Ngay cả tôi cũng vứt bỏ hắn rồi.
Như vậy mà còn chưa đủ tà/n nh/ẫn sao?
Chó nghe còn khóc huống chi là người.
Cuối cùng tôi vẫn không đành lòng.
Thế nên, khi Giang Từ cẩn thận giơ hai tay lên, r/un r/ẩy bịt lấy ng/ực tôi, tôi — lần đầu tiên kể từ khi hắn trưởng thành — chủ động ôm lấy hắn.
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Giọng tôi khàn đặc đến mức chính mình cũng thấy sợ, ôm ch/ặt Giang Từ trong lòng.
Còn rảnh ra một tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn:
“Là do bản thân anh sống không nổi nữa, không liên quan đến em, em đừng tự trách mình.”
Nghĩ ngợi một chút, tôi lại bổ sung thêm:
“Cũng đừng trách bất kỳ ai khác.”
“Tiểu Từ,” tôi chậm rãi nói"
“Em quên anh đi, sau này đừng nghĩ đến anh nữa. Sẽ còn có người khác xuất hiện và yêu em hơn anh. Em cũng sẽ tìm được người em yêu.”
Đến lúc đó, hai thanh niên năm tốt bốn đẹp, nghiêm túc yêu đương một mối tình bình thường, tích cực, lành mạnh, phù hợp với giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa, phát huy chủ đề chính diện.
Đó là một hướng đi tươi sáng biết bao!
So với việc hắn bất chấp luân thường đạo lý mà yêu chính anh trai của mình, thì tốt hơn gấp bội.
Cũng coi như không uổng phí mười năm tôi ở bên cạnh hắn, ngày ngày nơm nớp lo sợ, chỉ sợ hắn lớn lên lệch lạc, tất cả khổ tâm ấy cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Mang theo những kỳ vọng tốt đẹp đó, tôi an tâm nhắm mắt lại.