Mặt Phật

Ngoại truyện

09/05/2024 19:15

“Ngày 20 tháng 4, Tập đoàn Tống thị nộp bổ sung thông tin xem xét phá sản. Người nộp đơn là Công ty cổ phần hữu hạn Tống thị, cơ quan xử lý là Tòa án nhân dân cấp trung số 1 Thành phố B. Phán quyết liên quan cho thấy Công ty cổ phần hữu hạn Tống thị không có khả năng trả n/ợ, công ty đã nộp đơn xin giải thể phá sản với lý do không đủ tài sản để trả hết các khoản n/ợ. Tòa án cho rằng công ty đủ điều kiện nộp đơn xin phá sản và có lý do phá sản nên chấp nhận đơn xin giải thể phá sản.”

Sau khi đọc tin tức, tôi nhanh chóng lật sang trang tiếp theo.

Ngày nay, chuyện của bọn họ đã không còn gây ra chút xáo trộn nào trong lòng tôi nữa.

Nhưng ba tháng sau, tôi thực sự gặp được Tống Tử Dụ và mẹ anh ta đang bế đứa trẻ ở trong quán cà phê do tôi mở.

"Xin hỏi, chỗ mọi người có thuê nhân viên quét dọn vệ sinh không?"

Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt sửng sốt của bọn họ.

"Sở Nhiên, là cô."

Tôi bình tĩnh mỉm cười: “Là tôi đây.”

Tống Tử Dụ phấn khích tiến về phía trước hai bước: "Sở Nhiên, anh tìm em đã lâu, anh rất nhớ em."

Tôi liếc nhìn đứa trẻ với đôi mắt ngơ ngác trong vòng tay mẹ anh ta, mặt Phật lại đeo trên cổ nó một cách kỳ lạ.

Tôi vội vàng đưa tay từ chối: "Nhưng tôi không nhớ anh! Tống Tử Dụ, mối qu/an h/ệ của tôi với anh đã kết thúc từ lâu rồi."

Tôi nhìn sang mẹ anh ta: "Còn nữa, chỗ chúng tôi không tuyển nhân viên quét dọn vệ sinh, cảm ơn."

Bọn họ vẫn muốn tiếp tục quấn lấy tôi, tôi lập tức gọi điện thoại cho bên quản lý tài sản, chẳng bao lâu đã có người tới đuổi bọn họ ra khỏi tiểu khu của chúng tôi.

Bọn họ rơi từ trên đài cao xuống địa ngục, chắc hẳn rất đ/au đớn.

Nhưng tôi sẽ không cảm thông với bọn họ.

Bởi vì, mọi người đều phải trả cái giá xứng đáng cho những việc á/c bản thân đã làm.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên yến tiệc cung đình, ta cự tuyệt hôn sự, hắn hoảng loạn

Chương 7
Người chồng nhặt được đã lấy lại ký ức. Hắn đưa ta về hoàng thành, lúc này ta mới biết hắn chính là Tam hoàng tử lưu lạc bên ngoài. Hắn còn có một vị hôn thê xuất thân cao quý. Ngày vào cung nhận thưởng, hắn cảnh cáo ta: - Tuyết Âm đã rộng lượng cho ngươi làm thiếp, đừng có không biết đủ. Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của ta. - Một nữ nhân quê mùa thế này, chẳng lẽ còn dám mơ tưởng ngôi vị Tam hoàng tử phi? - Đừng tưởng có chút ân tình với điện hạ mà dám vọng tưởng vị trí không thuộc về mình! Ta cúi đầu không nói. Cho đến khi yến tiệc cung đình bắt đầu, hoàng thượng hỏi ta muốn nhận thưởng vật gì. Cái đầu ta đập mạnh xuống nền gạch đá: - Thần nữ chỉ muốn vạn lượng vàng ròng, ngàn khoảnh ruộng tốt, một tòa phủ đệ, tốt nhất thêm mấy nam sủng... Lời chưa dứt, những tiếng xì xào xung quanh im bặt. Gương mặt Tiêu Cảnh Nguyên đen sầm lại.
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0