Quán Ăn Di Nguyện

Chương 2

26/01/2026 09:02

Tháng ba, tiết Kinh Trập.

Vị khách âm đêm nay vừa bước vào đã thốt lên: "Đại sư, tôi vẫn không buông bỏ được."

"Đừng gọi đại sư, gọi Tiểu Cửu hoặc Tiểu Phạn."

Tôi vừa sơ chế món ăn trên bếp, vừa đáp lời linh h/ồn nam đối diện với vẻ mặt ngơ ngẩn.

Hắn gãi đầu cười hề hề: "Thì ra ngài họ Phạn. Phạn đầu bếp nghe hay đấy, giống diễn viên hài."

Tôi trừng mắt, đúng là nói nhăng nói cuội.

"Nói đi, bữa cuối muốn ăn gì?"

"Gì cũng được. Hôm nay tôi đến không vì món ăn, chỉ mong ngài giãi bày tâm sự."

Rõ ràng hắn chẳng hứng thú với món ăn của tôi, chỉ vương vấn chuyện khác.

Tôi bất đắc dĩ cúi đầu: "Vậy cứ kể trước, tôi vừa nghe vừa nấu."

Hắn ủ rũ: "Tôi đã nói rồi, tôi vẫn không buông bỏ được."

Tôi đ/ập mạnh d/ao xuống thớt khiến hắn gi/ật mình.

"Chờ chút!"

Nói rồi, tôi lấy ly thủy tinh đặt vào lòng bàn tay hắn, bảo hắn nắm ch/ặt, sau đó rót nước sôi sùng sục vào ly.

"Giờ buông được chưa?"

"Hừ..." Hắn nhíu mày nói, "Ngài quên rồi sao? M/a không có cảm giác, như trái tim này, đã ch*t, đã vỡ tan."

Nhìn bộ dạng nghệ sĩ của hắn, tôi bất ngờ giơ ngón tay lên: "Thực thể!"

Thân hình nửa trong suốt của hắn lập tức hóa thành da th!t bình thường.

"Á! Nóng quá!" Hắn hét lên, vội đặt ly xuống.

Giờ thì buông được rồi nhỉ? Còn dám lên mặt không?

Lau sạch nước trên bàn, hắn bỏ đi vẻ màu mè, bắt đầu giãi bày.

Hắn chống cằm, trầm giọng nói: "Tôi là nhà văn, blogger du lịch, chủ quán bar, ca sĩ dân ca, thợ xăm nghiệp dư, thợ bạc nghiệp dư, MC, còn từng mở quán phở bò..."

Tôi lớn tiếng ngắt lời: "Dừng! Quán nhỏ của tôi không chứa nổi nhiều người như thế!"

Sau khi chặn màn tự giới thiệu dài lê thê, câu chuyện của hắn mới bắt đầu.

Hắn tên Vương Niệm, vài tháng trước tự lái xe đến Tây Tạng.

Dưới đèo Gia Ô Lạp, hắn gặp cảnh tượng khó quên nhất đời mình.

Xa xa, bên dưới chân núi tuyết là hồ băng xanh ngắt.

Mặt hồ phản chiếu vô số hoa cát tường cùng bóng người con gái.

Cô ấy khoác áo hồng nhạt, đeo kính râm.

Đúng lúc Vương Niệm nhìn thấy cô ấy, cô ấy tựa như cảm nhận được, liền tháo kính ra, quay về phía hắn.

Vương Niệm cuối cùng cũng gặp được ánh mắt ấy.

Chỉ một cái nhìn, hắn biết mình đã yêu, bèn vội vàng chạy đến định chào hỏi.

Tiếc thay, núi tuyết có thật, hồ băng có thật, hoa cát tường cũng có thật.

Duy chỉ người con gái ấy là ảo ảnh.

Từ hôm ấy, Vương Niệm lái xe khắp Tây Tạng tìm cô ấy, biển người mênh mông, tìm đâu chẳng thấy.

Cuối cùng thành b/ệnh tương tư, tinh thần hoảng lo/ạn, hắn đ/âm vào xe tải, ch*t tại chỗ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0