Giang Vân Đường

Chương 8

07/11/2025 18:17

Dạo này hắn đến thường xuyên hơn.

Lại còn than thở với ta: "Nhà đang bàn chuyện hôn sự cho ta, chẳng biết đi đâu, đành phải đến đây trốn nhờ ngươi vậy."

Đôi tay đang xoa bóp chân cho hắn của ta khựng lại.

Hắn ta không để ý, hỏi ta: "Học món nghề này ở đâu thế?"

Ta cúi đầu đáp: "Hồi ở ban hát, ta thường xoa bóp cho sư phụ."

Hắn im lặng một lát rồi hỏi: "Thế còn hắn ta?"

"Người đó quý phái lắm, chẳng động tay vào việc này."

"Phải rồi, dù sao trước kia hắn cũng xuất thân từ gia đình tử tế."

Hắn vừa dứt lời, ta rút tay khỏi chậu nước nóng.

Quay người đi tìm khăn, đang cúi mắt định lau cho hắn thì bị hắn dùng ngón tay nâng cằm lên.

"Ta nói không khéo, ngươi đừng để bụng."

Ta nhìn thẳng vào mặt hắn, gượng cười: "Nhị gia nói đúng sự thật, ta không phải loại không biết điều."

Đầu ngón tay ấm áp của gắn khẽ vuốt ve má ta.

Như để an ủi: "Mai sinh nhật ta, sẽ mang bánh ga tô về cho ngươi ăn."

"Bánh ga tô?"

"Ừ, đồ của Tây đó, ngọt lắm, ta đoán ngươi sẽ thích."

Nỗi buồn nhỏ tan biến, ta cười mắt cong lên: "Vậy đa tạ nhị gia."

Bàn tay định rút lại lại đặt trên má ta thêm hai giây.

Giọng Chúc Vân Thâm nhẹ nhàng mà dịu dàng: "Ngươi cười có lúm đồng tiền."

"Đẹp lắm."

Tiếc là tối sinh nhật hắn, quên mang bánh ga tô về cho ta.

Tiểu đồng dìu hắn bước vào phòng, người nồng nặc mùi rư/ợu.

Bước đi loạng choạng, ta vội đỡ lấy: "Sao uống nhiều thế?"

Tiểu đồng thở dài: "Có người biết nhị gia thích nghe hát, hôm nay mời Thẩm Vân Đường đến."

Ta ôm Chúc Vân Thâm không nói gì, tiểu đồng xoa xoa mũi: "Vậy xin giao nhị gia cho ngươi."

Đặt hắn lên giường, vừa định đứng dậy đi lấy nước thì cổ tay bị ai đó nắm ch/ặt.

Ta thấy đôi mắt ướt át của Chúc Vân Thâm.

Nhìn chằm chằm ta.

Gọi tên ta: "Vân Đường."

Ta há miệng không đáp, giây sau bị hắn kéo ngã xuống giường.

Mùi rư/ợu hòa lẫn hoa nhài khiến đầu óc quay cuồ/ng.

Ta biết chuyện ấy làm thế nào, trong ban hát, đủ thứ lời lẽ tục tĩu.

Thu Nha thường diễn tả sống động, bảo chúng ta mấy lần đầu đều phải chịu khổ.

Nhưng không ngờ lại khổ đến thế, cơ thể như bị x/é làm đôi, đ/au rát bỏng rẫy.

Nhất là khi Hắn gọi "Vân Đường" từng tiếng một, nghe mà đắng cả cuống họng.

Chỉ khi hắn mê muội cúi xuống hôn ta.

Lại gợi lên chút ngọt ngào chua xót.

Bàn tay hắn nắm lấy eo ta, in hằn vết tay.

Đôi mắt trong veo ngập tràn d/ục v/ọng, hung dữ mà gấp gáp.

Hỏi ta trong hỗn lo/ạn: "Sao ngươi cứng đầu thế?"

"Ta làm nhiều chuyện như thế cho ngươi, lẽ nào ngươi không mảy may động lòng, không chịu mềm lòng chút nào sao?"

"Nói đi, Thẩm Vân Đường!"

Hắn đi/ên cuồ/ng dồn ép, ta gục trên gối, nước mắt không ngừng rơi.

Ta không thể nói, vì không phải Vân Đường, mà là Tử Khâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm