Chỉ một thoáng sau đó, một đôi giày da lọt vào tầm mắt, trên vai tôi bất ngờ được phủ lên một chiếc áo khoác ấm áp. Thẩm Quyết đã cởi áo vest của mình ra choàng lên người tôi. Anh thuận thế choàng một tay qua vai tôi, tay kia luồn dưới hai bắp chân, sau đó dùng sức nhấc lên. Một cảm giác lơ lửng mất trọng tâm đột ngột ập tới khiến hơi thở tôi đình trệ, vội vàng ôm ch/ặt lấy cổ anh.

"Anh..."

"Sao lại bất cẩn thế hả?"

Thẩm Quyết bình tĩnh và thản nhiên giúp tôi giải vây.

Sắc mặt đám người xung quanh lập tức biến đổi. Một loạt những lời bợ đỡ và nịnh nọt lại ùa tới tấp.

"Anh Thẩm vẫn là người xót vợ nhất."

"Tình cảm của hai vị tốt thật đấy."

...Nghe mà chướng tai.

Tôi ch/ôn đầu sâu hơn vào trong lồng ngựk Thẩm Quyết làm bước chân anh hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường.

Âm thanh ồn ào bên tai dần dần ngưng bặt.

Tôi lấy ngón tay chọc chọc anh: "Không còn ai ở đây nữa rồi, anh thả tôi xuống đi."

"Diễn kịch thì phải diễn cho trót chứ."

Anh càng dùng lực ôm ch/ặt lấy tôi hơn, chỗ da th!t tiếp xúc tỏa ra một tia ấm áp.

Hóa ra anh cũng có những lúc tâm lý, chu đáo thế này.

Tôi vừa mới định cảm động một chút thì nghe thấy anh nhỏ giọng thì thầm: "Lớn như thế này rồi mà còn ngã thành ra cái dạng này được, cậu đỉnh thật đó."

Chút cảm động vừa dấy lên trong lòng tôi tức khắc tan thành mây khói.

"Phải rồi, dù sao tôi cũng chỉ là một Beta vô dụng mà."

"Thế thì tôi nói cũng đâu có sai."

Hừ.

Cái tên này, nói x/ấu người khác bị bắt quả tang mà không thấy hoảng chút nào sao?

Tôi tức tối ngẩng đầu lên, chẳng ngờ lại vô tình đụng phải ánh mắt ngập tràn ý cười của anh. Tôi lập tức hoá đ/á, nhịp tim chợt lỡ mất vài nhịp. Nhận thấy sự khác lạ của bản thân tôi vội đưa tay ôm lấy ngựk trái, luống cuống cúi đầu xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 4
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
0