Nhất Giả Sinh Tồ

Chương 7

29/05/2024 18:01

7.

Không biết có phải do xả được cơn tức tối qua không mà hôm nay tôi vẽ cực kỳ thuận tay, không bao lâu đã hoàn thành xong nhiệm vụ của hôm nay rồi.

Tôi vừa xuống đến hầm để xe thì một chiếc xe hơi thể thao từ phía góc đường xuất hiện, dừng lại trước mặt tôi.

Cửa sổ bên ghế lái từ từ hạ xuống, để lộ ra khuôn mặt tinh xảo của một người phụ nữ, cười như không cười liếc nhìn tôi.

Tôi nhận ra cô ta là cô cả của nhà họ Khương - Khương Nghiên, cô ả chống cổ tay lên khung cửa xe, nét mặt không để lộ chút cảm xúc nào: “Cô Lâm, có thể xin cô chút thời gian nói chuyện được không?”

Tôi nhìn cô ta, hơi kinh ngạc vì cô ta biết tôi, mặc dù trước đây nhà tôi cũng coi như là giàu có, nhưng cũng không giàu đến mức có qu/an h/ệ gì với cô cả Khương đây.

Tôi lục tìm tất cả các tin tức về cô ta trong bộ n/ão của mình, đột nhiên chộp được một thông tin, có tin đồn cô ta có qu/an h/ệ liên hôn với Thẩm Dục Xuyên, chẳng lẽ cô ta định hỏi tội vụ ống nước tối qua à?

Khương Nghiên cười nhẹ, lặp lại một lần nữa: “Cô Lâm, cô rảnh chứ?”

Tôi thu chìa khóa xe lại, lên xe của Khương Nghiên.

Khương Nghiên lái xe đưa tôi đến một quán trà tư nhân.

Trong phòng trà rất yên tĩnh, Khương Nhiên nhấp một ngụm trà xong mới nhìn tôi,thẳng thắn nói: “Tôi muốn làm một cuộc giao dịch với cô Lâm.”

Tôi nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn cô ta, nghi ngờ nói: “Tôi và cô Khương thì có thể giao dịch cái gì?”

Khương Nghiên thong thả uống trà: “Có phải bố của cô Lâm nhảy lầu nhưng lại chẳng tìm thấy di thư gì phải không?”

Tim tôi chợt thắt lại, vị đắng chát truyền từ đầu lưỡi ra khắp toàn thân: “Sao cô biết?”

Khương Nghiên còn chẳng thèm ngước mắt, đặt chén trà lên bàn, giọng điệu nhẹ nhàng mà lười nhác: “ Nhà họ Khương khởi nghiệp từ nghề tin tức, cả cái Giang Thành này có tin gì mà nhà họ Khương chúng tôi không dò la được chứ.”

Tôi vội vàng hỏi: “Vậy cô biết tung tích của di thư ư?”

Cô ta gẩy gẩy nước trà xanh ngắt trong cốc, đôi mắt cụp xuống im lặng, bình thản nói: “Di thư đang ở trong tay tôi.”

Tôi hít một hơi thật sâu: “Tôi phải giúp cô Khương làm gì mới có thể lấy được di thư của bố tôi?”

Khương Nghiên rất hài lòng vì tôi biết điều như thế, lấy ra một cái hộp từ trong túi đưa cho tôi: “Đơn giản thôi, cô Lâm chỉ cần đặt cái này ở trong phòng sách nhà họ Thẩm là được.”

Tôi mở hộp ra xem thử, bên trong đặt một thứ có hình dáng nhỏ gọn.

Ấn đường tôi gi/ật gi/ật, ánh mắt mang theo chút cảnh cáo nhìn cô ta: “Cô Khương, tùy tiện lắp đặt thứ này là trái pháp luật đấy.”

Khương Nghiên kh/inh thường cười khẩy: “Vậy à? Bây giờ cô Lâm đã là người nhà họ Thẩm, cô lắp đặt thứ này trong nhà mình để đảm bảo an toàn cho bản thân thì làm sao bị coi là trái pháp luật được? Chắc cô Lâm sẽ không nghĩ tôi lấy được di thư của bố cô dễ dàng lắm đấy chứ?”

Người làm của nhà họ Thẩm nổi tiếng trung thành khắp Giang Thành, có tiền cũng không m/ua chuộc được, chẳng trách Khương Nghiên lại tìm đến tôi.

Tôi thăm dò hỏi: “Cô Khương muốn lấy được quyền khai phá Thành Đông ư?”

Khương Nghiên không nói gì, coi như là ngầm thừa nhận.

Cuộc chiến tìm người thừa kế của chị em nhà họ Khương đang vào hồi nước sôi lửa bỏng, không ai ngờ được người luôn thể hiện rằng mình không hề có chút hứng thú nào với việc kinh doanh của tập đoàn như Khương Nghiên lại nhảy vào giữa đường đua, đã thế khí thế lại cực kỳ hùng hổ. Nghe nói chỉ cần lần này Khương Nghiên giành được quyền khai phá Thành Đông thì sẽ có một chỗ đứng vững chắc trong nội bộ tập đoàn.

Hiện giờ đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Khương Nghiên chính là tập đoàn Thẩm Thị.

Chẳng trách, lần này đến cả Thẩm Thế Xươ/ng cũng ra mặt rồi mà vẫn chưa thể nhanh chóng nắm được quyền khai phá, hóa ra là do có Khương Nghiên ngấm ngầm giờ trò phía sau.

Tôi đóng hộp lại, giả vờ dò hỏi thông tin một cách vô tình: “Nghe nói qu/an h/ệ của cô Khương và Thẩm Dục Xuyên rất thân mật, người ngoài đều truyền tai nhau rằng hai người còn liên hôn với nhau, nếu như để anh ta biết được chuyện này, cô không lo sẽ mất đi Thẩm Dục Xuyên à? Vậy có đáng không?”

Khương Nghiên liếc nhìn tôi một cái, nhẹ nhàng cười khẩy: “Cô có biết vốn hóa thị trường của tập đoàn Khương Thị là bao nhiêu không? Tôi sẽ coi như chưa nghe thấy chuyện cô so sánh cân bằng giữa Khương Thị với một tên đàn ông nhé.”

Tôi âm thầm cảm khái, thói đời hiện nay thịnh hành kiểu phụ nữ ngoan ngoãn, rất hiếm thấy hình mẫu nữ chính tỉnh táo như vậy, quả nhiên trong lòng không có đàn ông, rút ki/ếm tự khắc thành thần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7