12.

Lục Văn Xuyên một cước đ/á Trương Hành ra khỏi người tôi.

Có thể thấy anh dùng lực rất mạnh, bởi vì trông Trương Hành còn thảm hơn lúc nãy.

Tôi kinh ngạc nhìn Lục Văn Xuyên đột nhiên xuất hiện: "Không phải cậu đang trên lớp sao?"

"Cảm giác được cậu gặp nguy hiểm, cho nên chạy tới."

"Cảm giác?"

Lục Văn Xuyên kéo tôi dậy, trực tiếp ôm vào trong ng/ực.

Lập tức trở nên thân mật.

Tôi vô thức muốn giãy giụa, nhưng anh đưa tay nhéo sau gáy tôi một cái, đầu ngón tay nhẹ vuốt tuyến thể phía dưới đuôi tóc tôi.

"Lần trước cắn cậu, tôi đã để lại một ít pheromone ở chỗ này."

"Chỉ là lần nào cũng tan đi rất nhanh, cho nên tôi quyết định luôn duy trì nó."

"Như vậy bất cứ lúc nào tôi cũng có thể cảm nhận được tình huống của cậu."

Tôi chớp mắt mấy cái, không thể tin.

Ồ, đây chính là năng lực của alpha cao cấp sao?

Tôi cứ tưởng là loại năng lực này chỉ dừng lại trong các tài liệu khoa học trên mạng, dù sao cũng chưa từng có ai thấy qua.

Thì ra nó thật sự tồn tại!

Nhưng mà, anh bắt đầu chủ động để lại pheromone cho tôi từ bao giờ?

Hành động này có phần hơi m/ập mờ quá mức rồi!

Không đúng, không chỉ là hành động này.

Bây giờ tất cả mọi cử động của Lục Văn Xuyên đều có khiến cho tim tôi vô thức đ/ập nhanh hơn.

Có điều dường như tâm trạng của alpha không được tốt cho lắm, sắc mặt anh rất lạnh nhạt, con ngươi nhìn thẳng vào tôi.

"Ôn Mạt, tại sao bị b/ắt n/ạt cũng không biết đ/á/nh trả?"

Thật ngại ngùng, có lẽ anh đã nghe được chuyện tôi bị ứ/c hi*p trước khi đổi phòng.

Tôi hậm hực xoắn tay, giải thích qua loa.

"Cậu ta là alpha, tôi đ/á/nh không lại."

Ở xã hội này, alpha đẹp trai cao lớn tượng trưng cho cường quyền, omega thông minh xinh đẹp phụ trách sinh sản.

Chỉ có beta là không được mọi người chú ý.

Nếu như tôi báo cảnh sát, nhiều lắm Trương Hành cũng chỉ được xem là cưỡ/ng b/ức không thành, không tới hai ngày được thả, sau đó sẽ còn đi/ên cuồ/ng trả th/ù tôi.

Ôn Mạt, nghĩa là ôn tồn là lâu dài, đương nhiên có thể nhịn thì phải cố nhịn.

Nhìn dáng vẻ hèn nhát của tôi, Lục Văn Xuyên ấn mạnh vào gáy tôi.

Toàn bộ cơ thể tôi lập tức bối rối ngã vào ng/ực anh, tựa sát vào nhau.

Cực kỳ m/ập mờ, hệt như cảnh tượng sau khi anh cắn tôi vào hôm đó.

Chẳng qua là lúc này mặt anh tĩnh lặng như nước.

"Vậy tại sao lúc ở bệ/nh viện cậu dám ra mặt giúp tôi?"

"Ôn Mạt, thật ra thì cậu không hề nhát gan."

"Tâm h/ồn cậu mềm mỏng, nhưng vĩnh viễn sẽ không thỏa hiệp."

"Đúng không?"

Bàn tay đang định đầy anh lập tức khựng lại, ánh mắt tôi vừa phức tạp vừa kinh ngạc ngước mắt nhìn Lục Văn Xuyên.

Trái tim vốn đã đ/ập nhanh lúc này lại trở nên đi/ên cuồ/ng nhảy lo/ạn.

Khi tiếng kêu thảm thiết của Trương Hành yếu đi một chút, tôi mới chậm rãi gật đầu.

"Đúng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm